Tóm tắt truyện Cách Vách, Đừng quan sát Trộm

Một chuyện tình hay ho của hai người nhà sát vách, cô ngắm anh, anh chú ý cô. Sao từ hàng xóm lại biến thành thành viên yêu? Quả chính là trò khôi hài giữa hai kẻ kì lạ

Trình làng truyện phương pháp vách đừng chú ý trộm

Tác giả: Nấm Truân Cua nhỏ dại
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện phương pháp vách đừng chú ý trộm

Tô Mộc chưa nhớ bao gồm hộ gia đình nào vì thế, vị trí anh thuê buồng là một khu bậc nhất, khi đấy, anh không định chọn căn hộ này, tuy vậy bởi gần bệnh viện, tuy có chút cũ kĩ nhưng lại cũng coi như sạch đã, ánh mặt trời ôn hoà, mà lại Tô Mộc cũng là một người thích sạch sẽ, vì vậy coi cũng như nơi này dễ ở. Mà lại trong căn hộ cao cấp già bởi thế, đông đảo phần lớn là nhà bạn già, tầm thường không ồn ào cũng như hiện nay

Tô Mộc đi mang lại phòng khách, ngồi xuống ghế sofa, ánh nhìn rơi xuống bộ bàn chè bằng thuỷ tinh, có một lớp bụi…

Tô Mộc kìm lòng cảm thấy không được nhíu mày, tại sao? Trong căn nhà anh, đáng lẽ nên vô cùng sạch sẽ mới đúng

Móc khăn giấy ẩm từ trong túi ra, hiển nhiên, mắt anh tất yêu dung hợp được tro bụi…

Đụng!

ngẫu nhiên, một tiếng vang thật mập, rành mạch là xảy ra kề bên anh. Minh bạch, gồm đồ cái gì đấy đã vận tải, đến nên…

căn nhà cũng như bị nổ bom, chấn rượu cồn một mẫu, cái bàn thuỷ tinh vừa chùi rửa cho sạch vẫn lại… rơi một lớp bụi xuống

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình h

Đáng chết!

Tô Mộc nhịn cảm thấy không được thầm mắng một câu, sau cuối là ai chưa bao gồm mắt, tạo thành chiến trận hỗn loạn này!!!

Đông đông đông…

Rầm rầm rầm…

Lại là mấy thanh âm, hiển nhiên, mấy thanh âm này truyền đến từ bí quyết vách vị trí kia

Được! Là hộ gia đình mới!!!

Tô Mộc nhớ tới hôm qua, chủ thuê căn nhà yêu tiền cũng như mạng Call đến nói, cái gì mà thanh nữ của dì, hay là con cháu trai mặt ngoại gì đấy, nói chung quy là sẽ ở biện pháp vách căn nhà anh, đầy đủ là vừa có lợi nghiệp, là một đứa tí hon biết thời biết cố kỉnh.

Tô Mộc kéo kéo khóe môi, tuy thế nụ cười này không tính là nụ cười cợt thật sự, hừ nhẹ một tiếng, coi thường ném đi dòng khăn ẩm trong tay, chắc hẳn rằng cần dạy cho chúng biết, vật gì thường gọi là biết thời biết thế!!!

***

Dọn ngôi nhà mệt bị tiêu diệt đi, Thuần Tưởng đấm đấm vai gia đình bạn, ăn uống bảng giá sách vừa được chuyển mang đến vị thế tốt, không kìm lòng được cơ mà cười cợt, Anh chị, từ máy vi Tính đến ghế sa lon, tất cả phần nhiều là tự cô chuyển cho, mặc dù mất hết một ngày tuy vậy cũng chứng minh cô chẳng phải nhu nhược, một bạn gái đáng yêu cũng bắt buộc so sánh mang cô!!!

“Yes! Thật là quá tuyệt vời!” cuộc sống hòa bình bước đầu làm cho cô nhịn cảm thấy không được, ngửa bên lên trời huýt sáo.

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình trọng sinh

Tô Mộc vừa đến trước cửa ngõ liền nghe thấy một tiếng cười cực kì quỷ dị. Thì ra là… đặc điểm này là đứa bé xíu biết thời biết vậy sao?!

ly cốc cốc!

cho dù trong lòng vô cùng bất mãn nhưng mà lễ phép điều đơn giản đã buộc phải tất cả, huống đưa ra, thanh âm vừa rồi hẳn là của 1 bạn nữ, nếu đây là một nàng thiện lương sạch sẽ, coi như là có bổ sung thêm một chúng ta hàng xóm bắt đầu, Tô Mộc cảm giác cũng chưa tệ lắm.

Hình như có người đã gõ cửa?!

Thuần Tưởng nháy mắt mấy mẫu, lắng nghe, Bên cạnh đó chưa gồm, lẽ nào nghe lầm sao, ở giai đoạn này bao gồm ai nhưng mà mang lại tìm cô? Khi dọn cho đây, trừ ba mẹ ra, cô không nói có ai cả.

do vậy, bên trong dựng lỗ tai nghe, bên phía ngoài tĩnh tâm hóng kết quả…, thành tích vững chắc là…

ly cốc cốc!!!

chưa nhịn được gõ bổ sung bố tiếng, Tô Mộc nhíu mày. Đây gọi là biết thời biết thế? Ngay cả cửa cũng không mở!!!

Chết!!! Thật sự có người gõ cửa!

Thuần Tưởng nghe thấy cầm nóng vội mặc giầy, mặc giầy còn sợ không kịp, sợ gia đình đứng không tính chờ lâu mỏi chân!

Thuần Tưởng nuốm lấy đồ căn vặn cửa ngõ, xoay xoay, cửa nhà phát ra một tiếng “nha”, bên ngoài ánh bên trời rực rỡ, xây dựng ra ánh nắng thốt nhiên chiếu vào, một người trong gia đình cánh mày râu mặc đồ trắng đứng trước cửa, khuôn mặt anh tuấn, vóc thành viên gia đình nhỏ nhắn lâu năm cao ngất, nhờ ánh măt trời chiếu trực diện vào cơ mà quanh thân phát ra một luồng sáng nhạt…

Ông trời của tôi…

Thuần Tưởng ngơ ngác quan sát.

Hoàng tử xuất hiện!

Quả thật là hoàng tử điện hạ trong truyện cổ tích.

Thuần Tưởng nháy mắt mấy dòng, có chút mê hoặc… Đây là lần đầu tiên trong đời cô nghĩ mang lại từ đó hợp mang bạn – số đào hoa?!!

chắc hẳn, ý nghĩ này chỉ trong nháy mắt, cũng như cũng chỉ có vẻ là trong nháy mắt.

Một giây sau, khi vì chưng “Hoàng tử đại nhân” này trò chuyện, cô liền bắt gặp, sự thật luôn bí quyết tưởng tượng cực kỳ xa!!!

nàng này, sao lại si ngốc đây?

Tô Mộc khẽ nhíu mày, quan sát thành viên gia đình này từ bên trên xuống bên dưới, tết tóc bím, buộc đuôi Ngựa, mặc quần yếm cao bồi, mắt béo dẫu vậy chẳng có thần thái gì, vừa không dễ thương vừa không cá biệt, thậm chí… có tác dụng anh cảm giác hơi bị dơ.

chắc chắn, Thuần Tưởng vừa quét dọn xong xuôi, còn hối hả đi ra bắt đầu, làm sao nhưng sạch đã được

“Khụ khụ… tôi ở giải pháp vách.” Tô Mộc hắng giọng.

“A A, thì ra là hàng xóm a! Kính chào kính chào, hôm nay chúng tôi vừa bắt đầu mang lại, hắc hắc… Vừa rồi hy vọng qua xin chào hỏi nhưng lại không ngờ anh khách sáo bởi vậy, chưa gì đã đến trước cửa.” Thuần Tưởng lễ phép vươn tay ra, có tác dụng tứ cầm cầm cố tay.

Tô Mộc chú ý Thuần Tưởng duỗi tay ra, phán đoán bước đầu là phía bên trong có bao nhiêu vi khuẩn… có ít hơn bồn cầu nhà bạn hay chưa …

hạn chế lại ánh mắt của Tô Mộc, Thuần Tưởng nhìn về bàn tay người, quả thật có vài vết dơ màu đen, chắc rằng vì chưng vừa rồi chuyển động đồ nhưng mà bám dính, cũng chưa cần nhớ lắm!

có chút thất lễ thu tay lại, Thuần Tưởng tranh thu lau lau tay ở ống quần hai cái, nhìn nhìn lại, vết dơ màu đen vẫn chùi sạch đang, lại vươn tay ra cười hắc hắc mang Tô Mộc.

“Xin lỗi, vừa rồi khuân đồ bắt buộc hơi bẩn một chút. Xin chào, tôi là Thuần Tưởng, Thuần Phát Thuần, Nghĩ trong Để ý đến.”

Tô Mộc chắc không tất cả ý cố kỉnh tay cô, chú ý nữ giới trước mắt này, ấn tượng càng ngày càng kém, khó khăn dường như tưởng tượng, bên trên đời này bao gồm cô gái không câu nệ chi tiết cũng như nắm.

Cô… Thật sự nuốm sao?!

nhìn Tô Mộc, Thuần Tưởng ngần ngừ nhà bạn đã thử sai điều gì, để người này lộ ra triệu chứng cũng như vậy… Trong khi là ghét, sa thải, khinh thường, miệt thị… Đủ một số loại từ ngữ để hình dung góc nhìn này…

“Thuần Tưởng tiểu thư nên không…” Tô Mộc bĩu môi, nâng cằm cao lên. “Tôi tới đây chưa có ý gì sáng tạo, chỉ là… ý muốn cô có vẻ lưu ý chút ít, tự giác một chút, cô dọn căn nhà cần làm gi bên tôi chưa xen vào, nhưng lại nếu cô dọn căn nhà xâm phạm mang đến ích lợi của mình, tôi đành cần thông báo. Cô tất cả biết khi cô dọn căn nhà ầm ĩ bao nhiêu hay không?! Nhất là tại địa điểm tất cả bức tường bí quyết âm kém cỏi như thế này.”

Huống chi, buồng nghỉ của hai gia đình bạn vốn là cùng bình thường một phòng, sau ấy bị tên công ty thuê ngôi nhà tham tiền kia chia làm hai, thế nên ngồi ở thư phòng, Tô Mộc cũng có thể thấy được bí quyết vách vẫn có tác dụng gì của nhà nơi nấu ăn, chắc, trong một năm qua, hộ gia đình này vốn cần đến để cất tạp vật, về phần chúng phương pháp âm phải làm sao, Tô Mộc cũng chưa quá chú ý.

“A, thật xin lỗi, dọn nhà cần gồm chút rầm rĩ, tuy nhiên chỉ lần này thôi, đảm bảo không có những lần sau!” Thuần Tưởng mỉm cười cười, gồm chút khó khăn xử thu tay lại.

“Cô biết mình làm ồn ã là tốt rồi, có tác dụng nhà bạn bắt buộc bao gồm chút tự giác, còn nữa…” Tô Mộc nhếch môi, khẽ cười một tiếng: “Thân là một cô gái, cô nên Để ý đến bản thân nhà bạn chút ít, bạn dạng thân lôi thôi lếch thếch do đó, đối sở hữu những người thân bình thường nhưng mà nói, và đúng là một nhiều loại hèn hạ.”

Ôi chao?! Cái gì vậy!!!

nhà bạn này, đang nói cái gì?!

Thuần Tưởng vốn sẽ nghênh mỉm cười bỗng nhiên bắt gặp có điêu kỳ lạ, gia đình Đấng mày râu này, Bên cạnh đó… Truyện trò không tốt lắm.

“Bình thường chúng tôi cũng ko phải như cố kỉnh, chỉ là hôm nay…” nôn nóng giải thích, Thuần Tưởng cảm nhận có lẽ hôm nay bởi vì cô chưa lễ phép trước, cho nên Tô Mộc bắt đầu triệu chứng cách biểu hiện tệ bởi vậy, cũng không thể trách mình khác được.

“Người sạch đang, cho dù có làm vệ sinh thì cũng sạch đã thôi, người nhà rất là dơ thì mặc dù tất cả cố gắng nào cũng quan trọng sửa đổi được tập tính. Dế nhũi thoạt chú ý giống như rùa rubi, cơ mà thực tế nó chỉ cần trứng thối.” Tô Mộc nói xong xuôi liền đút hai tay vào bâu áo, xoay nhà bạn vứt đi, một bạn gái Như vậy không đáng để anh tốn nước bọt bong bóng.

“A! Này!” Anh ta, anh ta… Anh ta đang mắng ai trứng thối vậy!!!

Thuần Tưởng thở phì phò trợn tròn mắt, cho tuyệt đỉnh, nam nhân ác độc này từ đâu chui ra nạm a! Cô chọc anh ta vị trí nào! Bao gồm dùng miệng lưỡi bén nhọn cụ không…
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *