Tóm lược truyện Hạnh phúc Ngọt Ngào

Khi các bạn yêu một ai ấy có bao gồm cả trái tim tổ ấm, ái tình đó vẫn không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn cần phải phân tách xa. Khi thành viên gia đình yêu một ai ấy và dù thành viên đã làm bao gồm cả nhưng mà đã không đủ đáp lại thì hãy để họ ra đi.

Trình làng truyện ấm no ngọt ngào

Tác giả: Scotland tách Nhĩ Miêu
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện hòa thuận ngọt ngào

Phó Dục Ninh và cầm Trường An quen nhau trong một buổi hôn lễ. Khi đấy cô new vừa từ Tây Ninh mang lại đô thị B, tàu hỏa đường dài khiến thể lực cô kiệt quệ, mấy ngày mấy đêm ngủ không ngon, sau khi xuống tàu chất xám đang mụ mị, chân Bước loạng choạng, chỉ đường không nổi nữa. Chờ đến khi con bạn nối khố từ thuở nhỏ tuổi tới đón, vừa lên xe cô vứt ngay hành lý sang một bên, cảm cúm nói: “Buồn ngủ bị tiêu diệt đi được, để nhà bạn ngủ một giấc trước đã” rồi liền ngủ mất.

Tuy hiểu kỹ tính bạn bè các bạn dẫu vậy giờ phút này trên xe còn duy nhất các bạn khác, phải chú ý đến bên mũi con người ta một ít chứ, dù sao chúng ta cũng từng lái xe đi hơn nửa đô thị đến đón cô nhưng.

“Xin lỗi sư huynh, bạn bè của em là nắm ấy ạ.”

“Không sao.”

Giọng nam trầm ấm vang lên, đúng lúc xe chạy ngang một cảnh đường phố bán buôn, ven mặt đường gồm vài tiệm sẽ kinh doanh buôn bán, ánh sáng của đèn sặc sỡ soi vào trong xe, khuôn bên đáng chú ý tranh sáng tranh tối của bệnh nhân Đấng mày râu thoáng gợn nét cười cợt. Anh liếc chú ý cô gái đang ngủ say ở hàng ghế sau qua kính chiếu hậu, làn da trắng nõn, khuôn bên dễ nhìn, lông mày khẽ cau lại, ngủ chẳng hề yên giấc. Lưu lạc được cái này, anh mang lại xe chạy chậm lại.

Phó Dục Ninh ngủ một giấc cho tận sáng hôm sau, cô dụi mắt tỉnh dậy, chú ý ra ngoài khung cửa sổ. Đương lơ đãng quan sát ra xung quanh thốt nhiên thấy trước mắt mình chính là doanh trại trang nghiêm, cô giật mình hồi hộp mang đến mức chỉ trong nháy mắt đã tỉnh apple lại. Cô đã đi đến ở chỗ nào gắng này?

Đúng hiện nay cửa ngõ được mở ra, cô bạn bè có hộp cơm trắng vào: “Tỉnh rồi à?”

thấy được mọi người quen, cô thả lỏng trung khu trạng: “Dương Dương, đây là đâu vậy?”

“Đại viện quân đội(1), cậu ngốc rồi à?” – Dương Dương chỉ chỉ vào trán cô.

(1) Đại viện quân đội là khu căn nhà giành đến da quyến của lính ở.

>> xem thêm chuyên mục Truyện sắc

Phó Dục Ninh lấy tay bịt trán: “Không nên cậu và Chu Bân sắp đến kết hôn à, sao lại cho đại viện quân đội cầm hả?”

“Đúng rồi, nhưng hôn lễ tụi mình đơn vị tại hội trường đại viện quân đội mà, không tới đây thì mang đến đâu.”

Phó Dục Ninh vẫn hiểu, cô quan sát ra không tính cửa sổ nhìn ra ngoài lần nữa, ánh sáng bùng cháy rực rỡ, bầu trời xanh trong, đã từng hàng bạch dương thẳng tắp. Hít thở bầu không khí trong lành, trung khu trạng cô cũng trở nên càng đảm bảo hơn.

Sau khi cọ bên qua loa, cô bưng hộp cơm trắng lên gợi mở ăn uống. Cô bạn thân Dương Dương ngồi ở kề bên, chú ý bề ngoài cô ăn ngấu nghiến bao gồm chút cực nhọc chịu: “Cậu nói cậu xem, tối qua sẵn sàng cho cậu cả một bàn tiệc tiếp đón thay nhưng câu lại ngủ như bị tiêu diệt, Gọi cầm cố nào cũng không dậy.”

Phó Dục Ninh cắm miếng bánh bao, ậm ờ nói: “Ngồi tàu hỏa mệt quá.”

“Không buộc phải nói cài vé giường nằm sao?”

“Nhưng mọi người lạ chổ chưa ngủ được cơ mà, đâu yêu cầu cậu lần chần chứ.”

“Xem chiếc thói tiểu thư của cậu kìa.” – Dương Dương cười cợt – “Quả thật là công chúa đậu phụ mà lại.”

Dù Phó Dục Ninh gồm bất mãn chũm nào cũng trở nên món ngon trước mặt xua tan hết. Ẳn một hồi cô thốt nhiên nhớ ra: “Tối qua thoáng chốc đang ngủ mất, là ai đã mang người vào buồng, Chu Bân nhà cậu à?”

“Rốt cuộc cũng nhớ ra mà hỏi rồi đó.” Dương Dương chế giễu cô – “Tối qua Chu Bân căn nhà chúng ta vào đô thị mua kẹo cưới, là rứa sư huynh chũm Trường An, chúng ta lái xe chạy thật xa đi đón cậu, lại còn bế bé heo bị tiêu diệt như cậu lên lầu. Chu Bân về biết chuyện liền nói mang gia đình bạn, anh ấy quen vắt sư huynh ba năm rồi chưa từng thấy ai hình như sai bảo nỗ lực sư huynh vì thế.”

bên Phó Dục Ninh vụt đỏ bừng: “Sao lại là sai bảo, không phải lúc đó thành viên ngủ mất rồi sao…”

Càng nói càng đuối lý, dù sao cũng là cô bất thanh tao trước. Trong lòng cô cũng có chút băn khoăn, mập bởi vậy cô còn chưa một lần bị gia đình nào xung quanh ba mẹ và anh trai ôm, huống đại dương chính là thành viên gia đình nam giới.

“Được rồi.” – Dương Dương không trêu cô nữa. “Buổi trưa theo gia đình bạn mang đến nhà nạp năng lượng sử dụng cơm, gặp gỡ cụ sư huynh cám ơn anh ấy một tiếng nhé.”

Phó Dục Ninh chưa ý muốn đến ngôi nhà ăn của đại viện quân đội lắm, tuy đây là lần ban đầu cô cho doanh trại lính, mà lại phổ biến cũng hiểu khá rõ. Nơi này vật gì cụm nhất chứ, đó chính là nam giới đấy!

Dương Dương liền an ủi cô, nói chổ này là một viện nghiên cứu vớt, tuy hồ hết người trong gia đình phần đa mặc quân trang tuy thế phần đa là giới trí thức trình độ cao niên.

Tuy vẫn nghe cô bạn chúng ta nói Như vậy, nhưng mà Phó Dục Ninh sẽ bỡ ngỡ trước tỷ lệ gia đình bạn ngoái đầu lại quan sát cô trong nhà ăn. Cô lẽo đẽo theo sau Dương Dương chẳng dám nhìn ai, hai chân vừa Bước thật Cấp Tốc vừa đưa tay kéo xuống tay áo đầm đã xắn lên, gương mặt ửng đỏ. Dương Dương đi bên cạnh vui sướng hả hê, có vẻ trách ai đây, ai bảo cô kiểu dáng đáng yêu núm này chứ.

xới cơm chấm dứt, Dương Dương nhận thấy Chu Bân vẫy tay mang người nhà liền kéo Phó Dục Ninh đi cùng. Hai thành viên gia đình vừa ngồi xuống đã nhìn thấy Chu Bân vẫy tay mang một người trong gia đình ở phía xa: “Cố sư huynh, bước này.”

Nghe được tía chữ kia, tay Phó Dục Ninh run lên suýt đánh rơi đũa. Bị Dương Dương huých một dòng bắt đầu bèn ngẩng đầu, tim đập rộn rã chú ý về bên tổ ấm cho

núm sư huynh – cố gắng Trường An, thạc sĩ được tuyển thẳng của ĐH có khoa học công nghệ quốc phòng, sau khi có lợi nghiệp đang ở lại chi nhánh buôn bán, năm nay hai mươi chín tuổi. Lúc sáng, Dương Dương tất cả Giới thiệu sơ qua về nắm Trường An gắng này với cô, phần lớn chưa nhắc đến kiểu dáng. Bởi vậy giờ phút này, Phó Dục Ninh nhìn thấy chũm Trường An liền thoáng sửng ốm. Cô không ngờ anh lại chính là gia đình điển trai vì thế.

Ôn hòa đương đại, nhã nhặn sáng láng, trong đầu Phó Dục Ninh thoáng chốc hiện lên tám chữ này, cảm thấy vô cũng thích hợp có anh.

Thấy cô quan sát con người ta đến ngây ra cũng như phỗng, Dương Dương đề xuất huých cô, ngại ngùng giải thích với cầm cố Trường An: “Cố sư huynh, Ninh Ninh ao ước cảm ơn anh bởi chuyện tối qua, đúng chưa Ninh Ninh?”

Dương Dương hỏi gằn Phó Dục Ninh, cô hoàn hồn nhảy thốt “À”, cất tiếng:

“Cảm ơn anh, cố sư huynh.”

Nói xong xuôi bên cô lại đỏ lên, ko phải do dáng vẻ anh điển trai mà lại là nhớ mang lại chuyện về tối qua. Anh sẽ đón cô còn “bồng bế” cô về buồng nữa, rút cục cô cảm ơn chuyện nào đây? Phó Dục Ninh cũng biết câu cảm ơn này quá đỗi mơ hồ, nhưng lại cô là nữ làm cho sao có thể nói rằng trắng ra tách biệt được.

chắc hẳn thế Trường An cũng hiểu, anh mỉm cười nhẹ, giọng nói cực kì ôn hòa: “Không sao mà lại.”

Tiếp theo hai bạn đông đảo im lặng, trên bàn cơm trắng nhất thời chỉ nổi tiếng nói chuyện của Dương Dương cũng như Chu Bân. Hai bạn này sắp kết hôn đề xuất bận rộn đa số chuyện. Cụ Trường An thỉnh thoảng góp chút bình luận, các thời gian đông đảo không công bố, chỉ im lặng nạp năng lượng cơm trắng. Phó Dục Ninh cũng như vậy, bởi lẽ vì cô chưa xen miệng vào được.

Cô ăn từng miếng đã từng miếng, chén bát sạch hết số đông thịt thà trong hai phần thức ăn, chừa lại chút ít rau cải, chú ý cũng chẳng ngon lành gì. Dương Dương biết cô thích ăn uống thịt phải nhường hết phần lớn thịt trong phần của mình mang lại cô, Phó Dục Ninh bèn khước từ. Không phải là cô thật sự bỏ ăn bổ xung, cô chứ còn chưa ăn uống no nữa, cơ mà trước bên người trong gia đình ngoài sao cô trù trừ xấu hổ chứ?

Dương Dương mở to mắt quan sát cô: “Ẳn nhanh đi!” Sau ấy nói mang hai chúng ta Đấng mày râu chống chọi với, “Ninh Ninh cũng như em phệ lên bên nhau ở Tây Ninh từ nhỏ, đã quen ăn uống thịt rồi.”

Phó Dục Ninh cảm nhận thành viên chẳng còn chút mặt mũi nào ở chổ này nữa, cô bé Dương Dương này đưa ra bởi đừng nói gì thì hơn.

Quả nhiên Chu Bân cười khẽ, giục cô nạp năng lượng thêm: “Có đủ không?”

“Đủ rồi, đủ rồi.” Phó Dục Ninh càng nói càng nhỏ tuổi – “Thật đủ rồi ạ”.

Cô nói kết thúc liếc trộm thay Trường An, chỉ thấy góc nhìn anh chú ý vào khay ăn uống của cô ấy, vẻ bên lại có chút nghiêm túc băn khoăn vẫn xem xét gì. Một giây sau liền thấy anh đứng dậy, đi mang đến cửa sổ vị trí phân phối cơm. Khi quay bạn trở về, đĩa ăn uống trong tay sẽ đầy ụ sườn kho tàu. Anh đặt đĩa xuống giữa bàn ăn uống, chỉ nói hai chữ: “Ẳn di.”

Câu này chẳng nói riêng sở hữu ai, chắc rằng không hề mục đích vào cô. Nhưng cô gái đôi mươi như Phó Dục Ninh chưa kìm lòng được nhưng mà đỏ mặt.
>> đọc thêm phân mục Truyện cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *