Thung Lũng Cô Đơn – Truyện Ngắn Hay Nhất | Nguyễn Kiên Cường



Nghe Đọc Truyện Ngắn Hay Lãng Mạn Nhất Thung Lũng Cô Đơn , Tác Giả Nguyễn Kiên Cường : Đôi khi tôi nghĩ, nếu tôi và Phong chẳng có chung một lời hứa về những miền đất mới và mẹ cứ để tình cảm của tôi và Phong đến như những điều giản đơn nhất, biết đâu chúng tôi cũng dễ dàng đi qua đời nhau chẳng mấy vấn vương…Xem Thêm ;►Truyện Tình Yêu –
►Tiểu Thuyết –
►Truyện Ngắn Hay –
►Sách Lịch Sử –
►Những Cuốn Sách Hay –
►Bí Quyết Kinh Doanh –
►Liên hệ với chúng tôi tại:
• Đăng Ký Kênh Và Nhận Video Mới Nhất –
• Facebook:
• Google +
————————————————–
Chiều nhạt nắng trên những nương chè ngút tầm mắt. Những nụ chè xuân bắt đầu đâm chồi, tua tủa như những ngọn mác chĩa thẳng lên bầu trời xanh ngắt. Ngọn núi mang hình con voi bị chặt cụt đầu mây vờn trắng đỉnh mang một màu xanh thẫm, kéo dài như một hình cung về phía cuối bản.

Mỗi lần lên nương chè cùng mẹ, tôi lại hút tầm mắt về phía đỉnh núi đó, ước ao mình là một cánh chim ưng, chim cắt sải đôi cánh rộng đứng trên cây phong già đường bệ nơi đỉnh núi để ngắm nhìn cả một vùng đồi núi xanh ngút ngàn bên dưới. Những tháng ngày xanh ngắt đầu tiên của tôi ngật ngưỡng trên lưng bà ngoại gắn liền với cái nương chè ấy.

Cái địu được dệt bằng vải thổ cẩm đầy những hoa văn quấn ngang người tôi, ôm chặt cái lưng cong cong của bà. Tay bà lướt trên những vồng chè, ném từng nắm búp vào chiếc gùi nặng trĩu trên lưng mẹ. Miệng bà bỏm bẻm, cốt trầu xểu ra. Mỗi khi tôi ọ ẹ, bà lại ầu ơ mấy câu cũ rích. Giờ tóc bà trắng như mây trên đỉnh núi, gối chẳng còn dẻo để leo lên những nương chè. Cái địu xưa cũ ấy bà đã chuyển hẳn cho mẹ. Mẹ cất vào chiếc tủ gỗ cọt kẹt tiếng mọt, và chờ đợi một sự chuyển giao từ tôi, một thằng trai vừa tròn 17 tuổi.

Nguồn: https://arabsn.net/

Xem thêm bài viết: https://arabsn.net/category/giai-tri

1 thought on “Thung Lũng Cô Đơn – Truyện Ngắn Hay Nhất | Nguyễn Kiên Cường

  1. Mẹ tôi không mấy ưa đứa con gái đó. Mẹ bảo: “Con gái mà cái mắt cứ lúng liếng thế, đứa nào yêu nó thì chả mấy nỗi mà nó cắm sừng lên đầu thôi Phan ạ”. Tôi bảo chúng con chỉ là bạn, có gì đâu mà mẹ cứ lo xa. Mẹ gằn lên: “Bạn cũng không được, việc của mày là học, trai gái để rồi hư thân…”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *