Review truyện Tương Phùng! Có chắc là Hạnh Phúc?

Giữa phần đông bộn bề của đời sống, anh và cô đang đánh mất nhau. Vốn cho rằng khi gặp lại sẽ là ấm no, bất ngờ lại chấm dứt khiến cả hai phần lớn đề nghị nhận hầu như niềm đau.

Trình làng truyện Tương phùng tất cả chắc chắn rằng hòa bình

Tác giả: Giản Tiệp
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Tương phùng gồm chắc chắn rằng hòa bình

” cuộc sống có khi nào không như gia đình bạn ý muốn. Thứ càng mong muốn cầm cố giữ thì lại càng chóng vánh vụt khỏi tầm tay…”

Cô- Nghiêm Từ Anh- lang thang bên trên hè phố Bắc Kinh. Thật ác độc khi ông trời chưa chiều lòng người! Mưa. Mưa Khủng như trút nước. Cô đã bước chân cũng như thể không có chuyện gì xảy ra mặc dù thành viên gia đình cô đẫm nước và cô vẫn run lập cập. Một ông ráng chặng 70 tuổi đứng trong hàng bố trước căn nhà, quan sát cô đầy nâng niu. Gắng Điện thoại tư vấn lớn:

– Này cháu gái!

Cô không nghe thấy, sẽ cứ đi. Cố kỉnh béo tiếng Hotline lần nữa:

– cháu gì ơi!

Cô bất ngờ quay lại quan sát theo hướng Điện thoại tư vấn, thấy rứa, cô tiến mang đến gần, lễ phép:

– Dạ, ông Gọi cháu?

Ông thay nói bự cũng như thể sợ tiếng mưa át mất:

– Mưa lớn lắm! Cháu vào căn nhà trú đỡ đi! Mưa đầu mùa trông chừng dịch đó!

Cô cười cợt đáp lại tấm lòng của cụ:

– không vấn đề gì đâu ạ! Cảm ơn ông vẫn lo lắng tuy thế hiện nay con cháu ước ao dầm mưa một bữa. Ông vào nhà nghỉ đi. Ông phệ tuổi rồi, đề xuất giữ gìn sức khỏe. Kính chào ông con cháu đi ạ!

Cô kéo dài đi mặc đến ông chũm đứng chú ý theo. Cô dù lạnh tuy vậy vẫn muốn một lần được ẩm. Mưa đang xối hết nỗi bi tráng trong lòng cô. Đắng lòng, cô nghĩ về ông cố gắng. Người thân lạ, mà lại băn khoăn lo lắng mang lại cô. Còn tứ thằng anh kết nghĩa- đa số gia đình bạn cuối cùng trong cuộc đời cô- lại vô tình, chưa mảy may suy xét mang đến cô. Với cô họ là kể cả, tuy thế mang chúng ta cô chẳng là gì.

Mải lạc vào loại quan tâm đến, cô không phải biết gia đình bạn đã về cho căn nhà. Nhìn cánh cổng sắt cạnh tranh vẫn đóng bí mật, lòng cô cũng như nghẹn lại. Không ai suy xét cô cả. Họ quên cô mất rồi. Nước mắt hòa lẫn lộn với nước mưa, mặn! Cô chuyển tay vuốt nước cùng bề mặt rồi quay đi.

– Từ Anh!

Một các giọng nói vang lên khiến cô sững lại. Môi cô run lập cập. Dường như bởi lạnh, Có thể bởi cảm xúc trào dâng. Bạn đấy tiến đến che dù cho cô. Bất giác cô rơi lệ.

– Tiểu Từ! Sao lại để ướt người thế? Mau vào nhà đi!

Cô nấc nhẹ, nghẹn ngào:

– Hạo Thiên! Anh có thương em không?

Hạo Thiên chuyển tay chạm vào gò má tái nhợt do lạnh của cô, từ tốn đáp:

– đương nhiên là tất cả. Anh khi nào cũng thương em mà! Vào ngôi nhà thôi, em lạnh rồi!

Từ Anh theo chân anh vào nhà. Cái lạnh lẽo thấm vào thành viên gia đình có tác dụng cô run rẩy, răng đánh vào nhau vắt cập. Tại buồng khách, nhiều bằng hữu vẫn ở đó như đợi sẵn từ lúc nào. Thiên Duy thấy cô về, mau chóng đứng dậy, hỏi:

– Tiểu Từ! Em ko có gì chứ? Mặt em tím tái rồi kìa!

Cô sững lại, không tiến bổ xung Cách nào. Thiên Duy chạy tới bên cô, gấp gáp:

– Tiểu Từ! Lên phòng cầm quần áo mau đi kẻo ốm!

Cô đứng bất tỉnh buộc Thiên Duy đề nghị bế cô lên phòng. Lúc sau anh chuyển cô xuống. Vương cầm cố chú ý cô, ra lệnh:

– Tiểu Từ! Mau nói đến anh biết, chung cục sẽ xảy ra chuyện gì? Em đi đâu từ trưa cho giờ hả?

Cô lắc đầu, sống mũi cay xè, hai má nóng bừng. Thật không biết là vì sau trận mưa cô muốn phát sốt hay vì chưng sự uất nghẹn trào dâng. Cô chưa nói gì, lặng lẽ đứng dậy, bước đi phòng.

– Em đứng lại đó!- Vương vắt béo tiếng làm cho mình cướp mình- lúc này còn nếu không nói rõ các chuyện, anh đã không để em đi đâu hết!

Cô đứng lại, chuyển tay gạt nhanh giọt nước mắt nóng hổi lăn nhiều năm bên trên má:

– Anh mong mỏi nghe chuyện gì? Em vốn dĩ chẳng còn để nói cả. Anh là đại ca, em nghĩ anh thừa sang trọng để biết em đang nghĩ gì!

>> đọc thêm Truyện cao h

Vương rứa nhíu mày:

– Em muốn ám chỉ điều gì? Nói thẳng đi!

Cô quay lại, bên biểu hiện rõ thể hiện thái độ bất cần:

– Còn mong muốn em nói ra sao? Hình như ngày mai Thân Hạ Vy dọn tới đây nhỉ? Thử nghĩ cô ta là nhà bạn nuốm nào mà lại anh dám để mang đến cô ta sống ở đây?Chuyện của cô ấy ta, anh do dự thật hay là cố ý làm như lần khần vậy? Dẫu vậy anh yên tâm, dù sao thì em cũng chẳng hề là các loại nhà bạn không có uy tín. Sáng mai em sẽ đi khỏi đây, chưa làm phiền tới mọi người nữa.

Cô dứt một lát rồi tiếp:

– Nếu chẳng còn chuyện gì nữa, em lên buồng đây!

Cô nói rồi Bước Cấp Tốc lên lầu. Vương cố giận ác ôn quát lên:

– nhỏ tí xíu này đúng là cứng đầu mà. Hạ Vy đưa tới đây thì sao chứ? Tội gì chúng yêu cầu dọn đi chỗ khác?

chũm Hạo đứng quanh đó cuộc nãy giờ, lên tiếng:

– Anh quên rồi sao? Tiểu Từ nó đã từng nói trong nhà hàng của gia đình bạn, lâu hơn không được có bổ sung thêm bất kể đứa phụ nữ nào ngoại trừ nó. Giờ anh để Hạ Vy mang lại đây, gồm khác nào bảo Tiểu Từ mau mau dọn đi!

Vương chũm nén giận, nói:

– không lẽ Tiểu Từ lại ích kỉ đến vậy? Bổ sung một nhà bạn nữa thì có làm cho sao?

Thiên Duy cười:

– Sống có Tiểu Từ tám năm nay anh cũng biết mà! Tiểu Từ không phải gia đình bạn cũng như cố kỉnh. Nhưng mà hiện thời gồm nói gì nữa thì cũng cấp thiết giữ nhỏ bé nhỏ ở lại. Nó sẽ quyết thì dù trời bao gồm sập cũng chưa ngăn nổi!

Vương cố gật đầu đồng ý, nét bên nghiêm nghị:

– Được rồi! Nó đang ao ước đi thì anh cũng chưa ao ước giữ. Chúng hơn Hạ Vy ở đâu cơ mà không ưa chuộng chứ? Hạo Thiên! Em lên xem thử Tiểu Từ có bị gì không, anh thấy nó có lẽ ốm lắm, dầm mưa cả chiều tối, trông chừng lại ốm! Các bạn nghỉ ngơi đi!

Ai về buồng nấy. Hạo Thiên gõ cửa buồng Từ Anh. Cô thấy anh, hỏi:

– Anh tậu em tất cả chuyện gì?

Hạo Thiên cười:

– buổi tối nay anh ngủ với em được không? Anh bao gồm nhiều chuyện ước ao nói có em lắm!

Cô đáp lạnh nhạt:

– Tùy anh!

– Em có muốn ăn gì không? Anh gửi em đi nạp năng lượng nhé!

Cô lắc đầu. Anh tiếp:

– Em giận đại ca à?

Cô nhướn mày:

– Giận? Em lấy bốn biện pháp gì nhưng giận? Anh ấy chọn ai quăng quật ai là quyền của anh ấy. Em lấy quyền gì mà lại liên can vào chứ?

Hạo Thiên nhăn mặt:

– tuy thế anh đấy đâu nói là từ bỏ em? Anh ấy chỉ…

-Thôi!- Cô giảm lời anh- Anh đừng nuốm biện minh đến anh đấy nữa! Thử nghĩ, tám năm nay yên ổn, giờ bỗng nhiên xuất hiện thành viên gia đình bắt đầu. Rồi anh xem, cô ta là người nhà gắng nào. Em biết anh ý muốn giữ em ở lại, tuy thế bậc nhất anh phải quên ý định ấy đi! Em là mình không nói hai lời, anh hiểu nhưng mà.

Cô nói rồi nằm xuống kéo chăn đắp ngang thành viên gia đình. Hạo Thiên nằm cạnh cô. Cô hỏi:

– Nãy anh bảo được nhiều chuyện ao ước nói mà. Nói đi!

– cho anh ấp ủ em được chưa, em gái?

Cô mỉm cười, gối đầu lên tay anh:

– chẳng phải là chỉ ôm ấp em thôi đúng không?

-Ừm… Em định dọn đi đâu hả?

Cô cân nhắc rồi đáp:

– Trước mắt có vẻ là ở khách sạn. Nhưng mà anh hỏi có tác dụng gì?

-Thì dù em bao gồm đi đâu chăng nữa thì em sẽ là Tiểu Từ của anh mà!

Cô bặm môi, quan sát anh phản đối:

– Ai nói anh vậy? Em đi là đi luôn. Hạ Vy đến thì bảo cô ta nắm chỗ đứng của em. Anh đừng bao giờ nghĩ đến chuyện gửi em quay lại, trừ khi Hạ Vy rời khỏi nhà hàng và đích thân lão Đại cho xin lỗi em…

– Em đừng có ngang ngạnh do vậy nữa dành được không?- Hạo Thiên cắt lời- việc gì em cần làm cho vậy?

Cô giương đôi mắt cưng cửng nghị quan sát anh:

– Nói em ngang ngạnh sao? Vậy anh đi nhưng nói đại ca đừng câu chấp nữa! Vốn dĩ ngay từ đầu em sẽ nêu thiết yếu kiến cũng như nạm. Em chỉ là đã bắt chước hầu hết gì nhà bạn sẽ nói thôi!

Hạo Thiên im lặng. Anh biết nếu nói nữa chỉ càng khiến tình hình thêm stress mà lại thôi. Đứa em gái này chính xác là tất yêu lay chuyển nổi…

Sáng hôm sau, Từ Anh xách vali ra cửa ngõ thì gặp mặt Thiên Duy. Anh vừa đón Hạ Vy cho. Thấy Từ Anh, cô ta mỉm cười khinh bỉ:

– Đây ko phải là Nghiêm Từ Anh sao? Đi đâu vậy? Không phải là bị đuổi chứ?

Từ Anh làm ngơ không thèm đáp. Nhiều loại như cô ta chưa đáng để cô phải bận tâm tới.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm: Cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *