Review truyện “Ngôi Sao May Mắn Của Ta”

Nội dung truyện đam mỹ “Ngôi sao may mắn của ta”

Tác giả: Hương Phẩm Tử hồ
Thể loại: lộng lẫy, truyện đam mỹ, bá đạo cường công, ngây thơ thụ, hài, HE
Trích đoạn:
Lão sư bên trên bục giảng thu hồi sách giáo khoa, lừ đừ chậm chạp nói: “Tiết học này dứt tại đây, tiết sau người trong gia đình nên hảo hảo ôn tập, tan học…”

“Cảm ơn Tạ lão sư.” nhiều học sinh đứng lên, thu thập đồ sử dụng học tập.

Lão sư chân trước vừa new bật dậy khỏi buồng học, một đạo thân hình ảnh liền nôn nóng từ sau lưng xông ra quanh đó. Lư Hiểu Văn còn ngồi tại vị thế hướng mình vừa chạy ra phía trước nói:

“Quảng Vĩ Đông! Chớ đi! Hôm nay là cậu trực nhật a!”

Quảng Vĩ Đông lấy tốc độ trăm mét chạy, âm thanh của y từ xa truyền tới: “Tôi đổi cho người khác rồi …”

“Với ai a?” Lư Hiểu Văn căng cổ họng.

Đọc thêm thể loại đam mỹ h

“Đổi mang lại bên tôi rồi.” đằng sau nam sinh hắn đứng lên.

“Y tại sao lại đổi có cậu?” Lư Hiểu Văn thần tình nghi hoặc.

“Y nói bắt buộc nôn nóng về nhà xem TV, Bên cạnh đó có tên gọi là máy máy gì đó…”

“『 các bạn máy chiến sỹ 』đúng không?” Lư Hiểu Văn cộng Quảng Vĩ Đông là các bạn thanh mai trúc mã, đối sở hữu Bộ thích hợp của y nói cách khác là rõ ràng nhất.

“Hình bởi thế.”

Đọc full thể loại truyện bách hợp

“Thật sự là chiến bại y luôn, sẽ lên trung học, còn ưa thích xem phim hoạt hoạ.” Lư Hiểu Văn lắc đầu, mấy cô bạn nữ sinh ở bên cạnh nghe thấy bọn họ trò chuyện, phần nhiều bày ra một bộ dáng đắm đuối.

“Oa… tất yêu tưởng tượng được Vĩ Đông bộ dạng suất do đó, gồm Bộ ham mê dễ thương do đó.”

Đúng nỗ lực a, thật dễ thương nga!”

Lư Hiểu Văn liền một phát đả kích: “Chờ vài năm nữa, y lên đại học, đi công tác đã yêu thích xem, nhiều ngươi sẽ chưa cảm thấy y đáng yêu nữa.”

“Không thể nào…”

“Dù say mê phim hoạt hoạ phải làm gì, sau khi đi làm việc cũng biến thành biến đổi a?” Mấy con gái sinh tỏ vẻ nghi ngờ.

“Không tin liền chờ xem.” Lư Hiểu Văn tự tin cười nói.

bên trên mong thang trường học, Quảng Vĩ Đông hai Bước, 1 Cách, bay Nhanh xuống thang lầu.

Hoàn hảo bây giờ bắt đầu vừa tan học, thang lầu không có gì nhiều người vận chuyển, y new dường như thuận lợi đi thẳng mang đến đại môn, Quảng Vĩ Đông nghĩ. Y ở ven mặt đường xem đồng đại dương, bắt buộc nhanh hơn chút bắt đầu được, hiện thời trở về còn chắc là xem nửa tập “Người máy chiến sĩ”!

Đọc tiếp truyện cười

Ngay tại lúc y sẵn sàng quặt vào một khu vực, lại thiên nhiên đâm đầu đụng vào người khác ——

“Oa —— “

Quảng Vĩ Đông thu không được chân, lấy tứ rứa hổ đói bắt cừu nhào tới đối phương, hai người nặng nề nhưng mà bổ lăn cùng bề mặt đất. Quảng Vĩ Đông 1 ải choáng váng, bên tai chỉ nghe thấy âm thanh kinh hô:

“Dục Phong!”

“Dục Phong! Ngươi không sao chứ?”

Tri giác Quảng Vĩ Đông cực kỳ nhanh liền khôi phục lại —— a… dòng thứ mềm mềm dán ở miệng là đồ vật gi a? Y mở mắt ra, ban đầu nhận thấy chính là một đôi mắt bự lông mi bất khả tư nghị*, sau đó là loại mũi kề gần kề gia đình.

*ý ở giai đoạn này là khen mắt anh Phong đẹp quá đấy cơ mà.

Tiếp theo là cái miệng đỏ thẫm ——

“Ô oa!!!” Quảng Vĩ Đông kinh hoàng thất thố nhưng mà nhảy dựng lên, bụm môi của mình, y cư nhiên hôn gia đình bạn nọ! Quảng Vĩ Đông trợn mắt há hốc mồm cơ mà quan sát đối phương đứng lên.

Đọc thêm thể loại truyện pham nhan tu tien 2

Mái tóc nhiều năm cập tới thắt lưng, domain authority thịt tuyết trắng, ngũ quan dễ thương, dáng người nhà cẩn thận nhỏ bé lâu năm, mọi người bị y chạm vào, một pho tượng búp bê cute. Đối phương trên gia đình mặc đồng phục thể thao, xem bộ dáng Dường như là new vừa học kết thúc tiết thể dục.

Trường học của bọn họ bao gồm chị em sinh xinh tươi Như vậy sao? Nước miếng Quảng Vĩ Đông tí tách chảy, bất quá, ánh mắt trong veo cũng như nước của đối phương giờ phút này lại hướng y bắn ra quang với âm lãnh, làm cho y sợ tới mức vội vã khép miệng lại.

“Dục Phong, cậu không bị thương chứ?”

“Cậu không bị đau nhức chứ?”

Vài tên nam sinh cỗ dạng bao gồm chút đẹp trai ẩn dưới búp bê mỹ nhân khẩn trương hỏi, mỹ nhân kia đó chính là lấy tay sát môi, không hướng dẫn. Cụm nam sinh mắt liền đồng thời lộ ra dữ quang nhưng trừng hướng Quảng Vĩ Đông, mau lẹ mắng:

“Ngươi hỗn đản này chỉ đường không tất cả mắt sao?”

“Đụng vào người thân khác còn do dự xin lỗi?!”

A a… Chọc giận người nhà hầu cung nữ rồi … Quảng Vĩ Đông cuống quít mỉm cười làm lành: “Thật sự xin lỗi, là ta chưa tốt…”

“Ngươi cho là nói tiếng xin lỗi là chấm dứt bài toán sao?”

“Ách…” không phải cụm ngươi bảo ta xin lỗi sao… Quảng Vĩ Đông buồn bực nhưng mà nghĩ thầm, bất quá đối phương các bạn đông thế mạnh, mà lại tổ ấm lại vô học trước, đành nên ngoan ngoãn dìm sai. Y lại 1 lần nữa giải thích: “Thực xin lỗi, chúng tôi không phải chủ ý, bên tôi bảo hành lần sau chỉ đường vẫn cảnh giác một ít.”

Đem đại mỹ nữ va bị thương Như vậy, bạn cũng thực lần chần a… Quảng Vĩ Đông thấy họ bất vi Sở cồn, xem ra họ quanh đó toán buông tha bởi vậy cho bản thân a, làm sao bây giờ? Nếu không về chẳng thể xem người nhà máy đồng chí rồi

Y càng nghĩ càng cảm cúm ruột, muốn lướt qua họ chạy đi, chưa chờ mỹ nhân hạ lệnh, hai gã nam sinh vẫn mau chóng đem Quảng Vĩ Đông ngăn lại.

họ rút cục ước ao phải làm sao a? Quảng Vĩ Đông vị xem phim hoạt hoạ, cấp thiết nhịn được nữa.”Thật sự xin lỗi rồi! Bên tôi tất cả việc gấp buộc phải về nhà, thỉnh cụm ngươi để mang đến tôi đi được không?”

“Ngươi cho rằng nói vì vậy chắc là thoát được sao?”

“Đụng vào tổ ấm khác đừng nghĩ biết đi như vậy!”

Nhóm hộ hoa sứ giả* cũng như trước chưa chịu đựng bỏ lỡ, Quảng Vĩ Đông do cầu thoát thân, thốt ra:

*hộ vệ, bao trùm, vệ sĩ

Xem thêm truyện cô giáo Thảo

“Tôi thật sự có vấn đề gấp! Ngày mai bên tôi ở trường học, tùy tiện nhiều ngươi đối phó bên tôi phải làm gì mọi được!”

Mỹ nhân sẽ không hé răng chậm trễ mở miệng: “Đây đó chính là cậu nói.”

Đúng vậy… Đúng vậy…” Quảng Vĩ Đông ngơ ngác nhưng đáp lại. Nghĩ thầm mỹ nữ dễ thương vì vậy, âm lượng như thế nào lại trầm thấp như giống đực cố kỉnh a?

“Để y đi đi.” Mỹ nhân hạ lệnh.

Nhóm tổ ấm hầu phân vân nói: “Dục Phong, liền để y đi vì thế sao?”

“Ừ, bên tôi xem tè tử này ngày mai cứng cáp sẽ không đến trường học…”

bầy nhà bạn kia còn mong mỏi dây dưa tới khi nào? Quảng Vĩ Đông mắt thấy thời gian đã không còn kịp, bất chấp mở miệng: “Tôi là Quảng Vĩ Đông khối hai, căn hộ cao cấp mặt đường Bạch Thạch 32 số 508! Nếu chúng tôi không tới trường học, nhiều ngươi hãy tới nhà của tớ tìm tôi! Được rồi chứ?”

Mỹ nhân lẳng lặng nghe xong, vẫy vẫy bàn tay trắng nõn.”Được rồi, đi đi.”

Nhóm người thân hầu ngoan ngoãn nhưng mà nhường mặt đường đến Quảng Vĩ Đông.

“Cảm ơn.” Quảng Vĩ Đông ôm ấp quyền, cấp tốc cũng như chớp chạy ra đại môn trường học. Giờ phút này, đầu óc y hầu hết là ước ao chạy về ngôi nhà xem phim hoạt hoạ, một ít cũng chưa nghĩ tới ngày mai vẫn dấn trừng phạt gì…

Hôm sau Quảng Vĩ Đông lưng đeo túi sách, thần thanh khí sảng mà đi ra khỏi ngôi nhà, y vừa mới bước đi cửa ngõ cầu thang, đã trở nên một ván trước mắt dọa sợ.

cha cái xe tốt nhất màu đen xa xỉ, đứng vài tên nam sinh tuấn mỹ, đầu lĩnh đúng là nhóm”Mỹ nữ” ngày bữa qua Quảng Vĩ Đông đụng vào.

Quảng Vĩ Đông biết phiền toái sắp tới ập xuống người trong gia đình, cấp thiết tưởng tượng được đối phương chưa ngóng y tới trường học, trực tiếp mang lại ô cửa đón người. Bất quá, thời điểm Quảng Vĩ Đông quan sát mang lại đồng phục nam sinh”Mỹ nữ” mặc trên mình giống người trong gia đình, trong óc liền nổ một mẫu.

“Quảng Vĩ Đông, còn nhớ rõ cậu ngày hôm qua nói vật gì không?” giọng nói đái mỹ nhân khàn khàn đem Quảng Vĩ Đông vẫn ngớ ngẩn ra tỉnh lại.

“Ách… Vâng…” người kia cư nhiên là nam?

“Tốt lắm, tôi bây giờ tuyên bố, từ hôm nay trở đi, cậu chính là quân lính thứ 26 của ta.” Lý Dục Phong hất cằm có phát ngôn.

“Gì?” Quảng Vĩ Đông giương miệng.

“Tôi vẫn kêu hiệu trưởng đem cậu cho khối của mình rồi, từ nay về sau, cậu đang lân cận bên tôi, tùy thời chấp hành nghĩa vụ của tôi, không được có ý kiến khác.”

“Gì?” âm thanh Quảng Vĩ Đông khen ngợi tám bậc.

“Lấy túi sách.” Lý Dục Phong trực tiếp đem túi sách ném qua.

Quảng Vĩ Đông ngây ngốc nhưng mà chào đón, mà lại đang không kịp phản ứng: “Cái kia… Xin hỏi cậu vẫn nói loại gì…”

“Lên xe.” Lý Dục Phong đi cho cửa xe, một nam sinh nhanh chóng xây dựng cho hắn.

“Cậu chờ một chút a… bầy tớ thứ 26 là bao gồm ý gì??” Quảng Vĩ Đông hỏi, hai gã nam sinh bỗng dưng vọt đến phía sau y, 1 tả 1 hữu nhưng bắt lấy y.

“Cậu… Cậu hiện nay chung cuộc ý muốn chúng tôi làm gì a??”

“Yên trung ương, cậu rất nhanh sẽ biết.” Lý Dục Phong lần đầu ở trước bên y tươi mỉm cười, bất quá, hào quang tà ác độc trong mắt của hắn lóe ra, làm cho bên trên bạn Quảng Vĩ Đông nổi lên từng ván hàn ý.

Y chung cục phát hiện, nhà bạn thật sự khôn xiết xui xẻo…
Đọc full truyện tại trang web đọc truyện online miễn phí tổn truyen24.com. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *