Review truyện Nếu như Em Yêu Anh

Nếu như em yêu anh thì chỉ cần anh sống tại nơi ấy mạnh, thận trọng, để anh biết rằng mối tình của em chẳng hề là áp lực bên trên đôi vai anh, em chỉ việc thấy anh là…đủ.

Ra mắt truyện nếu như em yêu anh

Tác giả: ba Lạc
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Nếu như em yêu anh

Thái Dương biết Khúc Hạo Triết thích cô vị thành viên gia đình phái mạnh này chẳng phải che giấu điều ấy. Cuộc đời của Thái Dương, mỗi sáng thức dậy là mang lại khu vực làm việc, buổi chiều là về ngôi nhà rồi lên giường đi ngủ, hai phút sau rơi vào giấc ngủ say mang lại mơ cũng không gồm. Đa phần cấm đoán anh ta bất kì cách nào. Nhưng Khúc Hạo Triết cũng chưa phiền vì chưng điều đấy, chỉ âm thầm ở kề bên chờ đón, Thái Dương cũng đành xem cũng như không thấy, dù sao cô cũng không thể nào xâm phạm quyền công dân của anh ta được, Thái Dương nghĩ, cô đang chính là hiện tượng sư am hiểu quy định.

các bạn khiến cô phiền nhất lại đó chính là Hoa Điêu.

Giữa khuya, ở trong nhà chỉ có bóng đêm sâu thẳm, rèm cửa sổ nhìn ra ngoài dày nặng buông hờ chẳng để lọt chút tia nắng le lói nào. Tiếng nói của Hoa Điêu ở đầu vị trí kia điện thoại mơ hồ không rõ: “Đi ra đây, uống một bát.”

Thái Dương đau đầu: “Ngày mai tớ còn lên tòa, cậu có lẽ ngày ngày sênh ca, tớ thì đề xuất ngày ngày gian khổ để nuôi sống phiên bản thân.” “Tới đây đi, Thái Dương tốt của mình.” Hoa Điêu nghẹn ngào năn nỉ, giữa đông đảo âm thanh hỗn tạp Thái Dương sẽ có vẻ nghe thấy tiếng khóc truyền tới khôn cùng rõ, cô bất giác bất ngờ tỉnh hẳn.

chúng ta của Hoa Điêu cũng tựa cũng như hoa đào, còn kiên trì hơn cả loài ‘hoa chưa ngại tuyết sương, cớ sao mình chùn bước’ mang sắc thắm nghênh ngang mỉm cười ngạo nghễ đợi mùa xuân về bất chấp gió mưa, tuyết lạnh ấy. Thái Dương mơ biển cảm nhận Việc siêu cực kỳ nghiêm trọng.

>> Đọc thêm list Truyện h

Đêm mùa xuân luôn chan chứa phần đông nồng nàn cám dỗ, gần như ánh đèn sáng bùng cháy cũng như đám đông chưa ngủ. Thái Dương sắm thấy Hoa Điêu trong một quán bar ồn ào náo nhiệt. Trên tay cô đấy rứa một cốc rượu vang lóng lánh, trang phục cực kỳ thanh lịch quyến rũ. Gương mặt đại khái chẳng còn chút vết tích nước mắt, có lẽ đã trang điểm lại.

“Thái Dương,” cô đó gọi: “Cậu xem, rượu là thứ tuyệt hảo Như vậy, khiến đến vai trung phong trạng con người vui vẻ và một không khí trở thành đã mắt núm này, rượu chia làm một số loại gồm khác gì con người ta. Như Remy Martin cũng như Hennessy cô nhắc, trải qua những năm nhiều năm tháng rộng ủ trong hậu sự gỗ sồi rồi hóa thành Hennessy V.S.O.P*, cấu tạo mượt cũng như nhung, hương vị thuần tinh tướng, bao gồm cả sự dịu ngọt tinh tế, hài hòa cũng như hiện đại trọn vẹn, và đúng là nước trường sinh nhưng. Thái Dương cảm giác người nhà có chút choáng váng, cô vốn chưa được nhiều cảm hứng với đa số thứ này. Cô biết Hoa Điêu sẽ gặp phải chuyện gì đấy, nếu không vẫn không nói hươu nói vượn vì vậy. Có một người nhà con trai đang đi vào, anh ta Bước thẳng tới vị trí của Hoa Điêu, ở một địa điểm rối ren hỗn độn như thay này nhưng thành viên nam nhi đấy đang toát ra vẻ thanh sạch chưa chút vây dơ, Thái Dương biết cô biết đi được rồi.

Lúc sẵn sàng bước chân đi, cô nghe thấy giọng nói dịu dàng của Hoa Điêu: “Tên của mình là Hoa Điêu**, là cần dùng nước biển Kính ủ thành. Tính ôn hòa, màu cam xoàn trong suốt, hương vì thuần khiết ngọt ngào, nồng nàn thơm ngát.” nắm là Thái Dương cười cợt.

>> Tham khảo thêm Truyện sắc

(*Hennessy V.S.O.P: viết tắt ‘Very Superior Old Pale’, lấy xúc cảm từ một các loại rượu Cognac tạo ra vào năm 1817 để cung cấp với đề xuất bởi vì Vua tương lai của anh quốc – George IV.

**Rượu Hoa điêu còn gọi là rượu thanh nữ Nhi Hồng, góc từ rượu Thiệu Hưng chiết Giang. Ở Trung Quốc, tương truyền tập tục, nếu trong nhà gồm nàng liền ủ một vò rượu. Đợi đến khi nữ giới đi lấy chồng đang lấy chúng ra mời khách, vò rượu tinh khiết thơm ngon đó chính là ‘Nữ Nhi Hồng’ – ‘con gái hạnh phúc’. Tuy vậy nếu người vợ không lấy ck vẫn yểu mệnh thì vò rượu ấy có tên thường gọi là ‘Hoa Điêu’ – đóa hoa tàn.

*** hồ Kính: là biển nhân tạo để chào bán nước tưới tiêu thời Đông Hán. Tương truyền, nước đại dương này là Nguyên vật liệu cần thiết để cải thiện độ thơm ngọt của rượu Thiệu Hưng.)

Từ lúc đặt chân đến cho tới khi rời đi, cô chưa hỏi Hoa Điêu bởi sao lại khóc, nếu ước ao nói người thân đấy vẫn chưa chờ thành viên hỏi. Vai trung phong bốn là thứ để lắng nghe chia sẻ không bắt buộc phải phân tích bởi vì sao, khuyên nhủ đôi khi chẳng giải quyết được gì. Lúc cô thức dậy, trời vẫn sáng bừng, phần nhiều ánh nắng ngày xuân dịu dàng ấm áp luôn treo lơ lửng trên nền trời, mang lại cho tất cả những người ta sự khoan khoái dễ Chịu đựng dù có chút đỉnh chói lóa tuy vậy không thể nào ghét bỏ được. Thái Dương vội tắm rửa cầm quần áo rồi lao cấp tốc ra cửa ngõ.

Khi mang lại văn phòng, chỉ có một chị lao công đã quét dọn vệ sinh, cô bước vào buồng buôn bán của mình rồi ngồi xuống vùi đầu vào đống tài liệu. Văn phòng và công sở vô cùng yên tĩnh, Thái Dương thích đông đảo khoảng lặng như vậy này, cô thích cuộc đời đơn giản, chưa phức tạp, không nhanh nhảu tất bật. Các bạn làm cùng lần lượt cho đông đủ, bạn loay hoay có công việc của mình, chưa ai làm cho phiền ai.

“Thái Dương”, Thái Dương nhận điện thoại nội cỗ, cô nghe thấy âm lượng cảnh báo của Tiểu Mỹ: “Chín giờ ra tòa.”

Tiểu Mỹ chính là thư ký kết hết sức chuyên nghiệp giang, trẻ trung dễ thương lại dịu dàng an ninh, đắn đo thành viên gia đình đàn ông nào có vẻ lấy được cô đấy.

Thời gian nghỉ giữa tòa, cô nhận ra điện thoại của Hoa Điêu, nghe thấy tiếng nói đầy lười nhác của cô ý nàng: “Ra tòa hả?”, “Ừm, còn nếu không thì tớ sống bằng gì chứ?”, “Thôi đi, đừng gồm dạng hình vẻ bần cùng đáng thương cũng như cố, gồm Khổng Bồi nuôi cậu.” Hoa Điêu khinh nhờn.

“Tại sao anh đấy bắt buộc nuôi tớ?”

“Anh đó là gia đình giám hộ của cậu chứ sao, không hề là chú cậu hả.” Hoa Điêu lưu loát giải đáp.

“Tớ đã hai mươi lăm tuổi rồi, chưa buộc phải chúng ta giám hộ.” Thái Dương thở dài: “Tớ và Khổng Bồi chưa gồm chút quan hệ huyết thống nào hết, tớ cũng như anh đó chẳng qua chỉ là… tớ nợ anh ấy dài cơm trắng áo, nợ một món ân nghĩa yêu cầu trả!”

“Phân biệt trắng black riêng biệt như cố gắng là chắc là vỗ yên cõi lòng hỗn loạn sao?” Hoa Điêu cười: “Chỉ chuyên nghiệp lừa người thân dối người, về tối nay ra ko kể uống rượu, Khúc Hạo Triết nhớ cậu.”

“Không đi.” Thái Dương chỉn chu xong xuôi khoát.

“Không được, sắp điên rồi.” Hoa Điêu bắt đầu ngang ngược.

“Điên kệ anh ta.” Đối sở hữu Khúc Hạo Triết, Thái Dương luôn không có thừa lòng trắc ẩn.

“Người chuẩn bị điên là tớ đó!” Hoa Điêu thở lâu năm não ruột: “Ngày nào hắn cũng tới khu vực tớ hỏi thăm cậu, suốt từ sáng tới về tối khi nào cũng loại góc nhìn ảm đạm thương sầu muộn, dịu dàng nhung nhớ, bơ phờ chưa thôi đó!”

“Tớ không giúp được gì, chạm chán chỉ càng có tác dụng hại con người bổ xung thôi.” Thái Dương ơ hờ: “Đàn ông đầu đội trời chân đạp đất cơ mà suốt cả ngày quẩn quanh mang phần lớn chuyện ấy, chưa có tiền đồ. Tớ sắp tới lên tòa rồi, quắp đây.”

ban đêm sau khi tan làm, Thái Dương đi gặp Khổng Bồi. Từ bây giờ là sinh nhật anh bốn mươi ba tuổi.

Trưởng văn phòng công sở nguyên tắc sư Sở Giới là gia đình chí cốt dài hạn của Khổng Bồi, lúc Thái Dương sẵn sàng đi, hắn nghiến răng nghiến lợi nói sở hữu cô: “Mỗi dịp mừng năm bắt đầu tới nơi của Khổng Bồi, hắn bao giờ cũng mặc cho người lăn qua lăn lại, duy chỉ có sinh nhật là khăng khăng chấp nhất muốn trải qua một người thân, đây là loại các việc thường xuyên làm gì chứ.”

Nói kết thúc liền ném qua một chiếc hộp, là dao cạo râu: “Nói với hắn, sinh nhật vui vẻ.”

Thái Dương cười.

Sinh nhật lần trước của mình, Hoa Điêu nói người vợ Bạch Dương tất cả ý chí bền chí gan góc, nhưng lại Thái Dương thấy chòm sao và con người, chặng biện pháp trời đất xa nhau chừng quá cực kỳ khó để link mối quan hệ, bắt buộc cô không nói gì.

Quan hệ giữa Khổng Thái Dương và Khổng Bồi thật ra cũng không có gì khó hiểu, anh trai anh đã từng là bố dượng của Thái Dương, tuy rằng chưa cộng huyết thống tuy nhiên anh danh chính ngôn thuận là chú của Thái Dương, thậm chí hai nhà bạn còn có thêm cộng bọn họ, cùng sống tầm thường cùng với nhau lâu do vậy.

“Khổng Thái Dương,” Khổng Bồi luôn Hotline cả bọn họ tên cô cũng như vậy, nét bên anh lúc nào cũng bình tĩnh, nghiêm nghị.

Anh thường trầm lặng, hết sức ít khi trò chuyện. Đến nỗi khiến Thái Dương tất cả ảo giác lời nói bất quá chỉ là chính sách, nếu không có việc gì anh đang không dùng tới.

Thái Dương ngẩng đầu nhìn anh, trên tay cô là loại cá trơn lùi đã ý muốn tuột ra, người ta hầu như nói biển ly giảo hoạt, Thái Dương lại thấy cá cũng chẳng bớt gì, cô sẽ buộc phải vật lộn sở hữu nó.

“Ngày kia con cháu tới bình chọn sức khỏe, chú đã sắp xếp kết thúc rồi.” Khổng Bồi là Bác Sỹ.

Thái Dương đồng ý, thành tích đánh giá sức khỏe theo thông lệ hàng năm của cô trước giờ chưa bao giờ chạm chán cần việc gì, Thái Dương tự thấy các bạn chằng khác gì tê giác. Tuy nhiên cô chỉ im lặng chưa nói lời nào, ở trước bên Khổng Bồi, Thái Dương thường không nghĩ bạn muốn gì, cô luôn ao ước học theo ý anh.

không khí trên bàn ăn uống khôn xiết tĩnh lặng, không có nguyện cầu cũng không tất cả bánh sinh nhật.

Khổng Bồi là một mọi người chưa thích phương pháp, tuy gồm rất nhiều người biết sinh nhật của anh ấy ao ước đơn vị tiệc chúc mừng, tuy thế năm nào cũng như vậy, anh chỉ muốn ở bên Thái Dương ăn một bữa ăn tối bình yên như cố kỉnh này.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *