Review nhận xét truyện Mùa Đông Sẽ Về

Nàng là 1 trong những tiểu thiên sứ, ngây thơ mà thuần lương, khiến cho người ta không tự chủ che chở. Hắn là 1 đại ma vương, lãnh khốc vô tình. Với nàng, hắn ôn nhu, hết lòng coi như trân bảo.

Trình làng truyện Mùa đông sẽ về

Tác giả: Tử Nguyệt Liên
Thể loại: ngôn tình, sắc, ngược

Trích đoạn truyện Mùa đông sẽ về

gió bấc cuốn từng cơn, tuyết vẫn đang rơi, rải rộng nơi một white color xóa thập phần xinh đẹp. Nhưng này lại khiến cho những con người đang đi 1 mình cảm nhận thấy lẽ loi & lạnh lẽo. Thủy Miên ngước nhìn bao quanh, cố tìm giữa dòng người đông nghẹt một bóng người rất gần gũi. Con ngươi trong trẻo không kềm được hiện lên một chút thất vọng. Hàng mi chớp chớp, cố ngăn cho đôi mắt lộng lẫy không không rơi lệ. Đôi môi nàng khẽ cong lên. Nàng cười, tự trách bản thân sau hoàn toàn có thể phi lí như thế. Hắn đang bận cuộc họp quan trọng kia mà, sau hoàn toàn có thể đến đây?

Thủy Miên thuyệt vọng ngồi xuống ghế, đôi hàng mi như cánh bướm chớp động rũ xuống che đi nỗi cô đơn vừa thoáng lên trong đáy mắt.

– Ước gì, hắn ở đây!

Bỗng, từ đâu, một giọng nam trầm ấm rất gần gũi vang lên:

– nhỏ nhắn con, em vẫn chính là không biết quan tâm cho bản thân mình như vậy.

gương mặt bé bỏng ngơ ngác nhìn xung quanh. Bóng người quen thuộc bất thần có mặt. Đôi bàn tay to nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn, khẽ trách cứ:

– Sao không mang bao tay?

cô bé nhỏ dại của hắn cười, đôi mắt lộ rõ vẻ bướng bỉnh:

– Em không thích!

Đôi mắt thâm trầm không chút kiên nễ toát ra vẻ ôn nhu và quan tâm:

– Sẽ lạnh.

– Uh.

cô bé nhỏ tuổi khẽ chấp nhận. Nhỏ nhắn ngốc này, vẫn chính là dễ dỗ như thế. Hắn mỉm cười, hơi cúi thấp người, một tay đặt phía sau, tay kia làm một chiếc ‘mời’ động tác, thập phần thân sĩ.

>>> Đọc thêm top truyện ngôn tình 18+ chiếm đoạt đặc sắc

– Thủy Miên tiểu thư, không biết ta rất có thể đưa cô về nhà được không. Cô nàng nhỏ cười rạng rỡ, như một ánh mặt trời êm ấm giữa mùa đông. Đoạn, nàng khẽ để lên môi người kia một nụ hôn nhẹ rồi tinh nghịch bước vào bên phía trong xe của hắn.

– đó là vinh hạnh của ta, tiên sinh.

Giữa 1 căn phòng tối, bả vai của một tiểu nam hài khẽ run rẩy, nhưng rất nhanh đã bị người chủ nó nỗ lực kềm chế lại. Nếu có người ở đây, bền bỉ sẽ rất chi là kinh ngạc bởi một đứa trẻ khoảng mười tuổi lại rất có thể kềm chế run rẩy khi bị giam vào hầm băng. Từ đôi mắt của đứa trẻ ấy không thấy một chút lo ngại hay hoang mang, chỉ có nồng nặc thù hận cùng sát khí. Nó nỗ lực không xem xét cái lạnh, cử động hai cổ tay gần như sắp bị đông cứng. Khóe môi chợt nở nụ cười, vô cùng rạng rỡ mà lại khiến cho kẻ đối diện còn cảm thấy nóng sốt hơn cả hầm băng lúc này:

– phụ vương à! Đậc ân mà từ bây giờ ông ban cho ta, sẽ có một ngày, ta sẽ trả đủ cho ông.

Hàm răng hắn nghiến lại, nóng bức, đủng đỉnh phun ra vài từ nữa:

– Cả… gốc .. Lẫn …lãi.

ở đầu cuối, lòng câm thù của hắn cũng không cách nào chống chịu được sự kiệt sức của thân thể. Nhân loại trước mắt hắn tối sầm lại, hắn ngã gục xuống.

– – – – – –

– Mặc Hàn tiểu thiếu gia, cậu phải kiên trì. Cậu phải sống.

Một lão bộc bên trên tay bế tiểu nam hài dốc hết sức lực nhanh chóng chạy băng băng đến một khu rừng rậm hoang vắng. Trời đông lạnh lẽo không cách nào làm chậm bước đi của ông. Tiếng bước đi giẫm lá cây vang những âm thanh xột xoạt, cho biết thêm người này đang rất gấp. Nhưng rất nhanh, hai gã mặc hắc sắc y phục đã đuổi theo:

– Lâm lão, nể tình ông năm xưa từng lập công lớn, mau đưa tiểu thiếu gia về hầm băng. Nếu như không, đừng trách bầy ta không nể tình.

Nhìn thần sắc của người đc gọi là Lâm lão không một chút nào hòa hoãn xuống, hai người kia có chút ngập chấm dứt nói tiếp:

– Dù sao, Dạ Đế cũng không muốn hắn chết.

Lâm lão nghe đến đây, đôi bàn chân mày nhíu chặt lại:

– các người nói đúng. Ông ta, sẽ không còn để tiểu thiếu gia chết. Mà đúng chuẩn hơn là chết .. Không … bằng .. Sống.

Đoạn, ông nở nụ cười:

– Đã thế, ta đành mạn phép không giao tiểu thiếu gia cho các ngươi.

– Ông thật to gan! Đừng nghĩ ông có chút quan hệ với “người kia” thì muốn làm gì thì làm.

Nhanh như cắt, Lâm lão đã rút súng ra, hướng 1 trong những hai gã mặc hắc sắc y phục mà bắn. Nhanh như cắt, gã ta nghiêng người, hòng né viên đạn. Nhưng viên đạn kia lại bay theo một quỷ tích lạ mắt, xuyên vào buồn chán vai gã ta. Gã ta thét lên đầy buồn bã, nhanh chóng dùng tay chặn máu chảy ra từ miệng vết thương. Trong những lúc gã bị thương buồn bã bao phủ lấy bả vai mình và tên sót lại thì giật mình hốt hoảng, ông chóng vánh bế tiểu nam hài bên trên tay chạy nhanh về phía trước.

nhưng với tư cách là thành viên nòng cốt của một đội nhóm chức sát thủ đỉnh cao, gã hắc y nhân thất thần kia chóng vánh hoàn hồn, hướng Lâm lão mà bắn tới. Nếu với tình trạng bình thường, dù đã lớn tuổi nhưng ông ta vẫn hoàn toàn có thể né được viên đạn này, nhưng vì phải che chắn cho tiểu nam hài đang mà mình đang bế, ông đành cắn răng, để viên đạn chiếu thẳng qua bụng. Bất chấp máu chảy, ông vẫn thường xuyên chạy về phía đằng trước, mặc kệ đó là 1 trong Khu Vực gian nguy – nơi từng xảy ra một trận đánh tranh khốc liệt, còn chôn không ít bom, mìn bên dưới lớp lá khô. Sự liều mạng của ông làm hai tên sát thủ sửng sốt. Chúng không từ bỏ nhiệm vụ, nhưng vô cùng cẩn thận bước chân từng bước, điều ấy khiến vận tốc của chúng không tài nào theo kịp Lâm lão.

– – – – – –

Ở một hang động, Lâm lão chóng vánh đặt cậu bé bỏng xuống . Ông thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi sờ trán cậu, đôi mày ông không khỏi nhíu lại vì cậu đang bị sốt cao. Ông cố thức tỉnh cậu dậy, giọng đầy bất lực:

– Mạc Hàn tiểu thiếu gia, cậu mau tỉnh lại.

Nhưng ông bất đắc dĩ nhìn thân hình nhỏ nhắn kia chưa tồn tại một chút dấu hiệu nào của việc thức tỉnh. Ông lay lay cậu:

– Mạc Hàn tiểu thiếu gia.

Đôi mi vốn khép chặt khẽ run động, dần dần xuất hiện để lộ đôi mắt đen sâu thẳm. Ánh nhìn lạnh, trời sinh toát ra vương giả khí tức, khiến cho người ta không khỏi rùng mình. Nhưng khi góc nhìn ấy nhìn về phía Lâm lão thì không khỏi lòi ra tia nhu hòa, & chóng vánh chuyển thành lo lắng.

– Lâm thúc, người bị thương.

Tiếu nam hài nhìn chăm chăm vào vết thương của lão. Cụ thể, hắn biết, nếu không hẳn còn hắn làm cản trở thì với khả năng của Lâm lão, lũ người kia còn lâu mới gây cản trở đc ông.

– Tiểu thiếu gia, tôi không sao đâu.

Lâm thúc cười, ánh ánh mắt cậu đầy hiền hòa. Nhưng rất nhanh, gần đó, một tiếng nổ vang lên như đánh động sự cảnh giác của hai con người vừa tạm rời xa sự gian nguy.

– Chết tiệt.

Lâm thúc sẵn giọng, vội vả lấy tay che lại vết thương nơi bụng, chạy ra phía bên ngoài. Tiểu nam hài loạn choạng vực lên. Hắn thừa biết, Lâm lão có ý định đánh lạc hướng để đảm bảo cho bản thân mình. Rất chi là vội vả,hắn hét lớn với ý định ngăn ông lại:

– Lâm thúc, đừng đi.

Ông sững người lại, nhìn cậu đầy bất đắc dĩ nói:

– được rồi, ta không đi.

Mạc Hàn nhìn ông, ánh mắt tràn đầy nghi vấn. Với các gì mà cậu hiểu biết về Lâm thúc thì ông sẽ không dễ dãi bỏ cuộc. Nhưng khi thấy ông không có ý định bước đi, tia nghi ngại trong đáy mắt từ từ buông lỏng.

– Lâm thúc, bọn họ vào trong đi.

Đoạn, cậu quay sống lưng lại, bước vào trong hang động. Ngay trong khi đó, Lâm thúc bất ngờ đánh mạnh vào phía sau ót của cậu. Mạc Hàn không chút đề phòng, dễ dãi bất tỉnh nhân sự đi.

Lâm lão khẽ thở dài, trên gương mặt tràn đầy bất đắc dĩ. Cẩn trọng đặt tiểu nam hài đang nằm bên trên phiến đá, nhìn khuôn mặt không còn xa lạ kia, chút phiền muốn của ông cũng tiêu tan. Từ nhỏ tuổi, chính ông đã một tay âu yếm tiểu thiếu gia lớn lên. Phu nhân đã sớm ra đi, để lại thiếu gia sống cùng Dạ Đế, à không, nên gọi là “cha” của tiểu thiếu gia luôn luôn trăm phương ngàn kế, tìm phương pháp để hành hạ cậu. Một đứa trẻ vốn nên được sống trong tình chiều chuộng của song thân lại bắt buộc phải chịu loại đãi ngộ đó, đến ông cũng phải đau lòng.

Vết thương nơi bụng ông không ngừng rỉ máu. Cảm nhận sinh mệnh của bản thân đang yếu dần, ông càng thêm băn khoăn lo lắng. Tiếng động khi nãy một là do đàn hắc y nhân cố ý nả súng để mượn tiếng bom, hòng dò la tung tích của hai người, cũng có thể là do bầy hắn vô ý đạp trúng bom, nhưng bọn chúng thân là các sát thủ đỉnh cao qua đào tạo và huấn luyện, ông biết được, bản lĩnh ấy là rất chi là thấp. Ông gần như hoàn toàn có thể bền chắc, tiếng bom đó là do bầy chúng cố tình dùng để làm dò la. Đôi mắt bình tĩnh bống lóe lên các tia sáng điên loạn. Nhưng chợt, ông ta có chút lo ngại. Với tính cách của tiểu thiếu gia, khi biết ông định ngọc đá cùng tan thì không biết hắn sẽ như thế nào. Ông khẽ lẩm bẩm:

– Tiểu thiếu gia, những ngày sau, chỉ hoàn toàn có thể dựa vào chính cậu.

Lâm lão rời khỏi hang động, hướng về phía mà tiếng nổ vừa vang lên. Lão nhìn thấy hai tên hắc y nhân đang cẩn trọng đi giữa đám bom mìn. Bất chấp máu chảy, thấm ướt ra ngoài, lão nén đau, dùng súng hướng về 1 trong những hai tên hắc y nhân mà bắn. Viên đạn xé gió, lao đi vun vút nhưng lại bị né đi một cách thuận lợi và lao đến một gốc cây gần đó một cách có hại.

– Bị trúng kế rồi.

Lâm lão nhíu mày lại, định rời khỏi. Nhưng hai tên hắc y nhân kia làm sao để cho ông đi:

– đã đi vào rồi thì đừng hòng đi.

Một viên đạn khác từ cây súng của tên hắc y nhân thay cho lời chào hỏi, bắn thẳng đến chân phải của Lâm lão. Ông không còn tránh mặt mà khóe môi lại nở một thú vui quỷ mị. Ông nhắm mắt lại, khẽ nói:

– thắng lợi.

Hai tên hắc y nhân nhìn phản ứng của ông, lòng đầy nghi ngại. Dù sao, người con trai này đã từng đc giới hắc đạo ca ngợi là “thần xạ thủ”, làm sao lại dễ ợt bắn trượt là thế. Bất chợt nhớ đến cái nào đó, vẻ mặt hiện lên sự kinh hãi, vội hét lớn:

– Đi mau.

mặc dù thế quả bom đã đc viên đạn mồi dẫn từ nãy giờ nào cho chúng thời hạn phản ứng. Chóng vánh, một tia sáng từ gốc cây nọ lóe lên, & rồi, một tiếng nổ lớn phát ra, xong cả ba sinh mạng.

Trời bỗng nổi lên một cơn sốt tuyết. Những cánh hoa lạnh lẽo rơi, dần phủ bí mật thi thể của người nô bộc trung thành.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *