Nhận xét truyện Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất

Điền Khả Lạc, chỉ nghe tên vẫn khiến chúng ta khác nên nhảy mỉm cười, mọi người cô dại từ cái thương hiệu kể cả suy nghĩa. Đôi khi, bạn dạng thân cô cũng tự hỏi sao ông trời lại có vẻ “nặn” ra được một mọi người cũng như cô, đơn giản, công bình, cái gì cũng chưa hiểu cơ mà đời sống lại lấy ấy làm cho thuận lợi. Tình yêu lãng mạn trong sáng của cô sở hữu chàng trai ưu tú Tiêu Viễn đã biến thành nỗi ghen tị của người vợ sinh trong trường, là loại gai trong mắt của da tộc danh giá bọn họ Tiêu.

Trình làng truyện thải hồi anh là điều dũng mãnh nhất

thiên hạ Tiểu Khả
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện thải hồi anh là điều gan góc nhất

Nếu là trước năm 16 tuổi, người nhà hỏi tôi: yên ấm là gì? Tôi đã lý giải bạn rằng, hạnh phúc dường như cat được ăn cá, như chó được nạp năng lượng thịt, như Ultraman đánh tiểu boss khủng vậy.

Sau khi 16 tuổi, tôi đã nói mang gia đình bạn rằng, ấm no là chẳng phải lo tất cả đậu ĐH chưa, không phải lo chưa tậu được công cuộc, không hề lo chưa lấy được gia đình các bạn yêu.

chúng tôi luôn cố gắng do hầu như mục tiêu Như vậy, nhưng luôn cảm thấy khoảng cách để tới phần nhiều mục tiêu đấy thật xa xăm.

I. Ngốc ạ, tớ thích cậu

bạn có thể do dự hiệu trưởng của trường ĐH Q, tuy thế quan trọng lừng khừng mang lại Tiêu Viễn của trường ĐH ấy. Đó là thủ khoa đại học chăm ngành hợp lý bỗng nhiên kể cả thành phố Bắc Kinh, là tiệm quân cự ly 1500m chạy dài của giải Điền kinh bạn teen nước ta, là Đấng mày râu bạn teen đẹp trai chơi đàn dương rứa hay mang đến mức hình như ví có Clayderman (1).

chúng tôi lần chần nói như thay tất cả cường điệu 1 chút nào không, cơ mà lần đầu nhìn thấy Tiêu Viễn, tôi đã bị anh cuốn hút, tuy rằng lần bước đầu đó, ấn tượng anh còn lại trong chúng tôi chỉ toàn là màu trắng.

Ngày hôm đấy, chúng tôi cho buồng bè phái dục cái đẹp, một nam sinh cứ chăm bẳm quan sát chúng tôi băn khoăn bần hổ. Cũng chẳng phải chả biết nhận thấy cô bé, có tác dụng sao cứ đề nghị tỏ loại vẻ mặt háo sắc mê muội ấy chứ. Chúng tôi trừng mắt ngước chú ý hắn.

Hắn thật lưỡng lự điều, sán lại gần hỏi: “Em gái, em xinh quá, học ở lớp nào vậy?”

“Giáo viên của bên tôi dặn rằng, nhất định không được nói cho các kẻ khả nghi biết bạn học ở lớp nào, tránh câu hỏi bọn họ bén mùi mà sắm đến!”. Tôi ngoan ngoãn giải đáp việc của hắn, làm hai nam sinh vẫn ngồi nghỉ ở khu sát bên phá lên cười.

Một trong hai nam sinh chính là lớp trưởng Chương Sính của bên tôi, còn một mọi người dáng cao vút, mặc bộ thể thao trắng, da cũng trắng, khi mỉm cười làm cho người ta cảm nghĩ đậy lánh cũng như thấy được ánh bên trời trên biển cầm. Hơn nữa, ánh mắt anh lại hướng về bên tên háo sắc đứng cạnh tôi. Điều ấy làm cho chúng tôi cảm giác hụt hẫng.

Anh chị em trong tổ bè lũ dục nhận thấy anh chàng cao Khủng ấy phần đa không ngờ reo lên: “Trời ơi, Tiêu Viễn kìa, cậu ấy đó chính là Tiêu Viễn!”

Nghe thấy mọi người Call, Tiêu Viễn và Chương Sính đứng dậy bước chân.

Đi được chặng mười mấy mét, cậu bèn quay đầu lại mỉm cười với các bạn, vẻ bên rạng rỡ đó chớp nhoáng làm rộ lên một round huyên náo.

Thì ra đó là Tiêu Viễn! Một nhà bạn bắt đầu hoàn mỹ có tác dụng sao!

Sau khi tập erobic kết thúc, đi đến ngôi nhà ăn uống, chúng tôi đang còn nghĩ, người trong gia đình đẹp trai cũng như Tiêu Viễn thật là hiếm chạm mặt.

nhà ăn uống ở ĐH Q mỗi buổi trưa đều chung món canh trứng quả cà chua, món canh này chẳng những ngon mà còn miễn phí nữa.

tôi múc một chén bát canh miễn phí tổn thật béo đi từ đầu bên đây kết thúc vị trí kia ở trong phòng ăn, tay bị chén canh ấm có tác dụng tê cứng, ý muốn để xuống, lại không nỡ, có tác dụng sao có vẻ để cho người khác một giải pháp dễ dàng cầm cố được?

nỗ lực nhịn, cố nhịn, chúng tôi tự nhủ, bền chí chính là chiến thắng lợi!

Khi cách bàn ăn chúng tôi chọn còn ước chừng hơn năm mét nữa, ai ngờ được, một nam sinh ngồi ở bàn bên trước bên tôi bỗng nhiên đứng lên, bên tôi cũng không kịp tránh, cầm là tiêu tan chén bát canh của mình.

Là ai nắm chứ! Bên tôi tức khi ngùn ngụt, trừng mắt như phát điên, nhưng lại giây lát thấy được anh chàng ấy, vội im bặt – thật ngạc nhiên lại là Tiêu Viễn !

quan sát bên trên đỉnh đầu Tiêu Viễn cũng như mọc đầy nhành hoa, nước canh chảy ròng ròng, cả bộ đồ áo thể thao trắng tinh cũng bẩn mất rồi, đúng thật là kinh khủng.

“Xin lỗi, xin lỗi!” chúng tôi sợ hãi hoảng hốt xin lỗi, chỉ còn chút nữa thôi là cách mạng đã chiến thắng, thay cơ mà giờ lại thành công cốc.

Tiêu Viễn lúc đầu giận hung ác nhìn sang phía tôi, sau đấy lại cười, có thể bị chén canh của mình làm cho ấm đầu thành thử dở người ngẩn mất rồi, còn nếu như không thì là chất xám có vấn đề.

“Sao lại là cậu?” Vẻ bên của cậu đấy có lẽ một đứa bé bỏng chây lười, “Cậu buộc phải giặt ăn mặc quần áo giúp chúng tôi !”

“Không vấn đề gì!” chúng tôi gấp rút thận trọng nở nụ mỉm cười lấy lòng, nói ra họ tên của mình, “Tôi là Điền Khả Lạc, học lớp quản trị cáp viễn thông, cậu có vẻ mang lại khi nào cũng được!” bên tôi chỉ chỉ cỗ thể thao ngấm đầy nước trên người trong gia đình cậu đó.

Ẳn cơm trắng xong xuôi, quay trở lại lớp học đã nhận thức thấy Tiêu Viễn ôm một bọc Khủng quần áo đứng đợi tôi ở cửa lớp, “Cậu bảo giặt quần áo giúp tôi!”

tôi ngốc rồi, “Tôi nói chỉ giúp cậu giặt cỗ vừa nãy thôi chứ!”

“Đằng nào cũng tiện thể, giặt cả đi”. Tiêu Viễn nhìn bên tôi cười cợt.

cũng phải, giặt hai chiếc cũng phải tốn một đồng tiền giặt, mà giặt các một chút cũng chỉ tốn một đồng, chẳng hy vọng bàn luận với cậu, ai bảo bên tôi vừa nãy úp cả chén bát canh mập lên đầu con người chứ.

đến ăn mặc quần áo vào máy giặt, bên tôi bị Các bạn gọi đi xem đá bóng, dù chẳng hiểu gì về soccer, tuy vậy tôi sẽ đứng bên ngoài hò reo theo, quên bẵng luôn việc giặt quần áo.

Hai ngày sau, Tiêu Viễn cho lớp tìm hỏi quần áo, chúng tôi new nhớ ra đống ăn mặc quần áo của cậu đấy đã để bên trong máy giặt nơi công cộng của trường.

Mấy bây giờ, buồng giặt đồ vẫn cải tạo lại mặt đường ống nước, các máy giặt hồ hết đã chấm dứt sử dụng. Vừa mở nắp máy giặt ra Tiêu Viễn sẽ vội bịt mũi, “Thối hết rồi!” bên tôi vừa ngửi, suýt nữa thì bất tỉnh, và đúng là để cho lên men hết sạch, “Tôi đền đồ bắt đầu mang đến cậu…” để bù đắp lỗi lầm của bản thân mình, bên tôi đành phải liều thôi. Tiêu Viễn quan sát bên tôi, “Vậy cậu đi tải đồ new mang tớ nhé, mấy ngày nữa Đại hội thể thao, tớ cần mặc rồi”.

bên tôi đau lòng đành bắt buộc đập vỡ con lợn đất cất giữ, vắt mấy trăm tệ đáng thương, nghĩ bụng, “Nếu nhưng mà Tiêu Viễn cố ý tống tiền, đang chuyển cả cho cậu số tiền ít ỏi này”.

Tiêu Viễn dẫn bên tôi đi lượn nửa ngày trời trong siêu thị nhà hàng, lượn lờ mang đến nỗi chúng tôi hoa mắt choáng váng. Xem ra mọi người vẫn trả đũa phục thù rồi, chúng tôi thầm nghĩ.

Quả đúng cầm cố, cậu chọn lựa được một bộ thể thao, cũng như mặc vào quan sát vô cùng đẹp.

“Thế nào?” Cậu hỏi bên tôi.

bên tôi liếc chú ý mác bảng giá, ôi bà bầu ơi, 1800, tiền trong bé lợn bé nhỏ của tôi trả cũng không đủ số lẻ 800 !

“Đẹp thì bao gồm đẹp, tuy vậy tôi cảm thấy không được tiền đâu…”

“Phải rồi, Bên cạnh đó đề nghị là cậu trả tiền chứ, chúng tôi xem nhẹ cả vụ này”. Cậu cười cợt, góc nhìn sáng bao phủ lánh, ánh lên sự tính toán.

“Nếu nhưng mà để tôi trả tiền thì chọn đồ rẻ thôi!” chúng tôi kéo cậu sang khu dịch vụ trong nước, “Lừa gạt tiền của người khác cũng nên có phương pháp một ít chứ, nhỏ mắt nào của cậu thấy bên tôi trông giống người nhà bao gồm tiền chứ?”

Tiêu Viễn chỉ nhìn bên tôi mỉm cười, “Điền Khả Lạc, cậu thật là keo kiệt!”

“Tôi đâu buộc phải keo kiệt? Chúng tôi chỉ tiết kiệm thôi!” tôi cố nói lý với cậu.

Tiêu Viễn cũng không hề là các bạn đo đắn điều, chỉ bắt chúng tôi đền một đôi giày Nike giá thành rẻ đặc biệt 398 tệ vì bên tôi chọn, kiểu dáng bình thường khôn cùng vừa mắt tôi.

“Tôi thấy chưa tồi, nếu cơ mà cậu không thích, chúng tôi đang thiết lập đôi LiNing rẻ nhất đến cậu”. Bên tôi uy hiếp cậu ta.

“Được rồi…” Cậu miễn chống chấp nhận, “Cậu quan sát chúng ta thì rõ dịu dàng, ngạc nhiên tính khí lại dữ hãn như vậy”.

“Tôi đâu gồm dữ hãn?”

>> tham khảo thêm thê nhiều loại Truyện ngôn tình ngược

Tại sao bạn gần như thấy tôi cute dịu dàng, mà với cậu lại trở thành Ác hãn?

Hôm Đại hội thể thao toàn trường, Tiêu Viễn mời bên tôi cho cổ vũ đến cậu. Toàn trường gồm bao lăm mỹ nữ, cậu chỉ mời mỗi người nhà chúng tôi, bên tôi thấy người thật vinh dự, còn cố ý tô một chút son đỏ, mà lại chỉ cần đánh một ít lên má thôi, Anh chị ở trong phòng bên tôi nói, cũng như cầm càng thấy bên tôi yểu điệu, dễ thương hơn.

Đứng cùng rất Anh chị đàn bà của lớp mặt con đường biên chạy, tim chúng tôi đập rộn ràng, bên tôi mang lại là để khích lệ đến Tiêu Viễn cơ mà!

Lớp trưởng Chương Sính cũng gia nhập chạy ở cự ly 1500m, lúc khởi động, cậu ấy điềm nhiên bỏ áo khoác bên ngoài mang lại tôi, “Điển Khả Lạc, cụ lấy, lát nữa nhớ cổ vũ cho chính mình đấy”.

Tiêu Viễn lân cận cũng chạy lại, ném đến tôi hai chai nước, “Khi tớ về mang đến đích, nhớ đưa nước mang lại tớ đấy”.

“Được!” bên tôi phần nhiều đồng ý.

đến lúc thi đấu chắc rằng, bắt đầu phát hiện ra cô bé sinh lớp chúng tôi chia thành hai phe, một phe động viên cho Chương Sính, một phe động viên mang đến Tiêu Viễn, tôi ở giữa hia phe yêu cầu bị đẩy tụt ra phía sau, chẳng còn thấy được ai nữa, cũng chẳng lưu ý đến ai được.

Tiêu Viễn về cho đích bước đầu tiên, ở ấy sớm đã làm được bạn gái hóng để đưa nước rồi, vốn dĩ chẳng đến lượt chúng tôi. Tổ ấm thứ hai về mang đến đích là Chương Sính cũng trở thành thành viên bạn vây quanh, chúng tôi bế tắc quăng quật bình đựng nước của Tiêu Viễn cũng như áo khoác của Chương Sính xuống, một người thân bỏ về lớp học.

Mất công tôi cố tình đánh son lên bên, chính xác là mất công toi.

Tiêu Viễn đạt giải nhất của Cuộc Thi dĩ nhiên là hết sức đáng mừng rồi, mà lại cũng chưa đến mức ban đêm buộc phải chạy sang lớp tự học của phổ biến tôi gào lên: “Điền Khả Lạc, đôi giày Nike ưu đãi giảm giá cậu Tặng Kèm tớ tuy chưa đẹp lắm, dẫu vậy đi vào thật thoải mái, chạy cũng thấy có trợ lực hơn! Lần sau cậu lại sở hữu giày tiếp đến tớ nhé!”

lời nói này và đúng là chưa có phần để Bàn bạc, lớp chúng tôi lúc đấy nổ như cái chợ vỡ, bạn làm việc bao quanh gần như quan sát chúng tôi bởi góc nhìn khác thường.

“Mẹ kiếp, cậu hét vật gì nạm Tiêu Viễn?” Lớp trưởng Chương Sính của tôi giận ác nghiệt nhìn cậu châm bẩm, “Không thấy được Khả Lạc đang trong giờ tự học à?”

chúng tôi cúi đầu giả vờ đã có tác dụng bài xích tập, nhưng lại trong lòng vô cùng ngượng ngùng.

Tiêu Viễn cứ dăm bố bữa lại chạy sang lớp tôi điểm danh, làm bên tôi không gồm trọng điểm trí nào học được, toàn mất tập trung, trước mắt cứ hiển thị khuôn mặt mỉm cười nhưng mà cũng như chưa mỉm cười của cậu.

Sau này, Tiêu Viễn chạy luôn sang lớp học giờ tự học ban tối. Tôi yêu mếm quan sát cậu ngồi cùng với một đại mỹ nhân nào ấy, và đúng là tiên đồng ngọc phái nữ, lại cũng là trai tài gái sắc chứ, cho khi nào bên tôi dường như tìm được tổ ấm chúng ta trai cũng như Tiêu Viễn thì tốt biết mấy!

Đúng lúc Tiêu Viễn quay lại chú ý chúng tôi, tôi cảm nhận cũng như tất cả chứng bất ngờ, chưa dám mở mắt ra, hối hả thu dọn sách vở vào túi.

quan yếu ở đây lâu được, chú ý con người thì thầm mập nhỏ, càng cảm giác tâm địa xót xa.

bên tôi đầy đủ quăng quật chạy khỏi lớp học, Tiêu Viễn liền chạy theo.

“Điền Khả Lạc, cậu chưa chịu học, chạy ra xung quanh làm gì?” Tiêu Viễn hét sau lưng bên tôi.

tôi chưa bao giờ phải nói gì, càng tất yêu nói “Tôi bắt gặp cậu ngồi cùng thiếu nữ khác thì thấy không thoải mái” được, thế cho nên chẳng nói gì.

“Này, tớ ngồi cộng cô đấy nói về các bước tổng kết của Hội học sinh, tớ định kỳ sau từ chức Hội trưởng để siêng chổ chính giữa ôn thi Cao học”. Tiêu Viễn chạy mang lại trước bên bên tôi giải thích.

“Cậu làm cho gì cũng đâu có liên quan mang đến tôi?”

“Hi hi, tớ sợ cậu ghen mà!” Tiêu Viễn chú ý tôi mỉm cười nhăn nhở.

tôi thiết yếu giải thích được tại sao những lần bắt gặp tôi, cậu đấy lại cười cợt dường như một bé cáo vậy?

“Ghen? Tại sao tôi lại nên ghen?”

“Chẳng lẽ chưa phải?” Tiêu Viễn kéo tay chúng tôi lại, “Ngốc ạ, tớ thích cậu”.

đợi sẽ, bao gồm nên bên tôi nghe nhầm không?

“Cậu nói lại một lần nữa?”

“Đồ ngốc, tớ thích cậu!” Tiêu Viễn cố lấy tay bên tôi hét phệ.

chúng tôi cảm giác cũng như phần lớn bông hoa tươi sẽ nở rộ trước mặt, nhân loại này thật là tươi đẹp cũng như tuyệt hảo có tác dụng sao. Ngạc nhiên Tiêu Viễn lại nói thích tôi! Bên tôi ôm ấp chặt lấy khuôn bên ấm ran, trời ạ, có lẽ nào đây là sự thật sao? Xin đừng là đã nằm mơ.

——————-

(1) Richard Clayderman: (28/12/2953 – ): căn nhà diễn tấu bọn dương thế bom tấn chúng ta Pháp.

2. Anh không phải thanh mai, em không là trúc mã

Lần ban đầu hẹn hò có Tiêu Viễn là ở đầm sen của trường ĐH Q.

đó là một giờ chiều chếnh choáng mùa hạ, bên tôi ngồi mặt đầm sen chiêm ngưỡng các chiếc lá sen màu xanh ngọc vẫn đu chuyển trong gió, Tiêu Viễn ngồi ở bên cạnh chú ý bên tôi. Tay anh gắng một chai Co-ca lạnh vẫn uống dở, ngắm nhìn bên tôi, tồi lại chiêm ngưỡng và ngắm nhìn nó, cười cợt.

chúng tôi căng mắt. “Đừng gồm đánh đồng em mang bình đựng nước ngọt này nhé!”

Tiêu Viễn ngẫm nghĩ cả buổi, gian khổ nói: “Anh cảm giác em với chai nước ngọt này đúng là khôn xiết giống nhau”.

“Tiêu Viễn”. Ý tôi là mong cảnh cáo anh không được nói nữa.

mà lại anh cứ lờ chúng tôi đi, giữ vững nói: “Nhìn mẫu màu này, giống màu mắt nâu đen của em, trong sáng, óng ánh; còn cả do này nữa, giống y cũng như má lúm đồng tiền lúc em mỉm cười, khôn cùng ngọt ngào…”

Anh cố ý lắc nhẹ, trong chai liền nổi lên thật cụm bong bóng, trào dâng lên, tụ lại ở nắp chai.

Tiêu Viễn nhìn tôi mỉm cười, “Em biết không? Em làm cho mọi người cảm giác dường như bọt bong bóng này thế, vui vẻ, hạnh phúc, ấm cúng, ngọt ngào… làm con người ta cứ hy vọng gần gũi, để được hưởng lây cảm xúc của em”.
>> bài viết liên quan thể loại truyện Cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *