Nhận xét truyện Tâm can

Sống phóng đãng với anh mười năm, cả các lúc riêng tứ, Tân Cam cũng không bao giờ nghĩ cho câu hỏi cưới anh.

Ra mắt truyện tâm Can

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện trung ương Can

Cô cũng như Trịnh Phiên Nhiên sao giống như còn là cặp tình ý trung nhân cơ chứ? Ngay cả anh em đều đều còn không bởi, có yêu cầu new cung cấp, âu cũng chỉ cần một cuộc chuyển giao bệnh mà lại thôi.

Trịnh Phiên Nhiên, ba mươi hai tuổi, là đại trượng phu có một của tập đoàn BĐS cùng một da tộc to của city G, kiêm chủ toạ cộng đồng chủ tịch núm giữ rất nhiều cổ phiếu công ty lớn ZIC. Cụ Trầm Trầm thầm nghĩ, trước hình ảnh cũng như cụ, một anh chàng đột nhiên quăng quật về nước khi lịch trình học sắp đến xong xuôi cũng chẳng gồm gì đáng tiếc, cơ mà ngược lại đại khái xứng đáng.

cửa sổ nhìn ra ngoài gần cạnh sàn long bõng nước của phòng nạp năng lượng đã mở, gió nhè nhẹ thổi qua bên nước, đem lại cảm xúc dịu dàng, êm ái. Rứa Trầm Trầm nhấp một ngụm coffe, cô ta nghiêng nghiêng đầu một bí quyết đáng yêu: “Hình cũng như nãy giờ toàn em luyên thuyên, có phải là ồn ào lắm chưa anh?”

mặt trời chiếu xuyên qua rèm khung cửa sổ hoa văn, bao phủ lên vao mọi người cánh mày râu đang ngồi đối diện, ánh sáng rọi trên khuôn bên khôi ngô tuấn tú đấy hắt xuống thành chiếc bóng mờ mờ tỏ tỏ, có thể một bức tượng phật điêu khắc sống, khóe môi cũng đủ khiến anh trở thành một tên yêu quái làm cho điên đảo bọn chúng sinh, thêm các giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm khiến con người dễ lay động hơn cả vẻ đẹp bên ngoài: “Sao hình như như nạm được? Cô cố thật hài hước và đặc sắc, bên tôi đã nghe hết sức nhập trọng tâm mà…”

Nghe anh nói, nắm Trầm Trầm thấy tim người thân đập loạn xạ: “Thật ấy, ba má khi nào cũng bảo em nói nhiều…Hay anh điện thoại tư vấn em là Trầm Trầm đi, em cũng Gọi anh là

Trịnh Phiên Nhiên, được không?”

Trong lòng cầm cố Trầm Trầm gồm chút xúc động, hiện giờ cô ta có những hành động tinh chơi dẫu vậy vụng về. Bàn coffe cảm thấy không được lơn, đã từng cơn gió nhẹ cuốn theo hương cà phê xộc vào mũi Trịnh Phiên Nhiên, một hương vị cao nhã, khôn cùng bỗng dưng. Anh nhẹ nhàng ngả người xuống ra ẩn dưới, một cử chỉ đơn giản như cố gắng, tuy vậy để lên thành viên gia đình anh lại vộ cộng nho nhã, cộng điệu cười cợt mỉm mê đắm lòng tổ ấm. Bên Trầm Trầm bỗng nhiên đỏ ửng lên, thậm chí anh chứ chưa khuyên bảo, cô ta cũng chẳng thèm chăm chú. Bạn làm chủ căn nhà hang tiến lại gần, cúi gập mình vẻ cung kính, nói với Trịnh Phiên Nhiên: “Thiếu gia, cô Tân cho rồi.”

Trịnh Phiên Nhiên tỏ ra lạnh nhạt, gửi tay nỗ lực ly cà phê chưa uống, mặt không bộc lộ sắc thái, gật gật đầu.

ráng Trầm Trầm thưởng thức ly hồng chè, bên lạnh băng. Cô ta biết cô gái chúng ta Tân đó, bởi vì sau khi về nước, xuyên suốt ngày cô ta được mẹ là bà gắng nói về người thân Tân Cam, thậm chí còn chưa ít lần nhắc đến Trịnh Phiên Nhiên.

Ngay sau đấy, một bóng dáng mảnh mai đi cho, chiếc váy đỏ cá tính nhất mà ngay cả Châu u cũng chưa xuất hiện, dáng gia đình bạn trẻ trung dễ thương mang đến mùa xuân cũng chưa sánh bởi. Mặc dầu sẽ nhiều lần được chú ý qua hình họa, tuy vậy hôm nay khi nhìn thấy tận mắt, Trầm Trầm sẽ cảm thấy hết sức ưa chuộng.

chẳng trách, thành viên cũng như Trịnh Phiên Nhiên mà bao nhiêu năm rồi đang không phải ngán cô ta.

ngày nay Tân Cam vô cùng bận, khi Trầm Trầm và Trịnh Phiên Nhiên sẽ uống trà chiều thì cô sẽ chứ còn chưa ăn bữa trưa, sau khi ngồi xuống, cô nhanh chóng Call một suất cơm. Bởi sự tạo nên của Trịnh Phiên Nhiên nên cả đội ngũ đầu nơi nấu ăn của nhà hàng đền Đánh mạnh ở căn bếp ngóng lệnh, ngay mau chóng ăn uống được cho. Mùi thơm của chơi kém rán cùng tiếng leng keng của chén bát đĩa sắt đụng vào nhau, độc đáo do dầu kèm mùi ớt lan tỏa khắp bàn, Trầm Trầm ngồi ngay cửa sổ nhìn ra ngoài, cô ta hít một hơi, lấy tay bít miệng, hai má ửng hồng.

“Xin lỗi nhé!” Tân Cam vừa nạp năng lượng vừa nói: “Cô không ăn uống được cay à?”

Đôi mắt vậy Trầm Trầm long lanh, cô ta trả lời một phương pháp lịch sự: “Vâng, chúng tôi chưa thích mùi vị nồng!”

chú ý thấy Trong khi Trịnh Phiên Nhiên cũng không thích lắm, Trầm Trầm rút khăn ăn uống bít miệng, nhân tiện liếc trộm anh, quả nhiên thấy anh cũng đã và đang săm soi các món ăn cũng giống tổ ấm đang ngồi nạp năng lượng.

ngay hiện tại, Tân Cam vẫn thay nạp năng lượng cấp tốc, ko phải thể hiện cảm giác gì. Cô chăm chú ăn, còn Trầm Trầm và Trịnh Phiên Nhiên kéo dài trò chuyện vui vẻ. Nói là vẫn trò chuyện nhưng mà thật ra chỉ mỗi mình Trầm Trầm độc thoai, còn Trịnh Phiên Nhiên vẫn giữ phong thái đó, rõ rang ngồi nửa tiếng đồng đại dương rồi tuy nhiên cũng chỉ nói được hai lần “ừ” cũng như lắc đầu một lần, điều này càng có tác dụng Trầm Trầm thấy hứng thú, cũng như Hình như cô ta chẳng phải cảm giác nhạt nhẽo.

Tân Cam vừa ăn uống vừa nghe các giọng nói thanh thoát của Trầm Trầm khiến cô thấy ngon miệng hơn, khuôn mặt cũng như sắp bị vùi vào giữa dĩa cơm đầy dầu mỡ. Thỉnh thoảng, Trịnh Phiên Nhiên liếc cô vài cái, tuy thế cô không hề ngẩng lên, cuối cùng anh với tay đẩy bát cơm ra.

Tân Cam sở hữu đôi môi sưng vù bởi vì ớt cay, gõ gõ bàn ra vẻ chưa vừa ý, tuy vậy Trịnh Phiên Nhiên không nói gì, chỉ mỉm cười mà chưa quan sát cô, cho tới lúc cô phát cáu lần khần bắt buộc làm cố gắng nào, đành lấy ly nước lên uống.

Sự ân cần kiểu cầu kỳ đấy của hai người nhà, Trầm Trầm trước nay không hề gặp mặt. Lúc ra về, cô ta lơ là bị sái một mặt chân. Cô ta nghiêng mọi người về phía Trịnh Phiên Nhiên, anh chớp nhoáng đưa tay ra đỡ.

“Cẩn thận.” Anh thân thương cảnh báo.

“Cảm ơn. Xin lỗi anh!” cụ Trầm Trầm vịn các bạn vào cánh tay anh, cúi đầu lí nhí nói. Trịnh Phiên Nhiên cười cợt thật dịu dàng. Lúc sau, anh ra hiệu mang đến bộ phận nhân lực đem giấy cây viết đến gửi cho cô ta. Cố gắng Trầm Trầm cười cợt thẹn quan tài, viết số điện thoại của bản thân mình lên giấy.

>> Xem thêm thể loại Đam mỹ ngược

Trịnh Phiên Nhiên mỉm cười lay động lòng người: “Không, bên tôi nên tên một số loại nước hoa cô đã dùng.”

cụ Trầm Trầm thấy hơi bất ngờ, viết cấp tốc tên tiếng Pháp mang nét chữ hết sức đẹp. Tân Cam đứng sát bên liếc nhìn, sau đó ngước bên lên trời thầm nghĩ…”Ái chà, cô Trầm Trầm sái chân này quả thật chưa vừa.”

không ngờ, khi Trầm Trầm vừa tiến bước xe Trịnh Phiên Nhiên liền toá dòng áo vest hang hiệu được có tác dụng bằng tay thủ công ra cùng rất tờ giấy Trầm Trầm vừa viết quăng quật mang đến chú Trần, “Mua lại nhãn hiệu, đừng để chúng tôi đề nghị ngửi thêm mùi này một lần nào nữa.”

Chú Trần không hề tỏ ra không ngờ, ung dung trả lời: “Vâng.”

Tân Cam tỏ vẻ khẳng khái, sau ấy bị lôi vào xe.

Trịnh Phiên Nhiên khó khăn Chịu kéo căng cà vạt, Tân Cam liếc nhìn loại cà vạt mỗi lúc càng thít chặt hơn, cô đành quay sang giúp anh dỡ ra. Bây giờ, khuôn mặt anh chắc là dễ Chịu hơn nhiều.

“Tháng này mấy lần rồi?” Tân Cam thấy tâm trạng Trịnh Phiên Nhiên càng tốt một ít, liền mạo muội hỏi.

“…lần thứ tứ.” Trịnh Phiên Nhiên mỉm cười phá lên.

“Tốt quá còn gì, mối quan hệ giữa căn nhà họ nạm và chúng ta Trịnh chất lượng không quá tồi cơ mà.” Tân Cam chú ý chăm chắm vào điệu cười cợt của anh: “À, đúng rồi, anh nóng vội điện thoại tư vấn em đến, nên chăng là gồm tin gì tốt mang đến Tống thị?”

Trịnh Phiên Nhiên chỉnh chang lại quần áo cho ngay ngắn, gõ gõ ngón tay giữa vào đầu gối, lúc sau mới trả lời: “Không tất cả.”

“Hả?” Tân Cam bất ngờ, thốt lên: “Thế anh Hotline em cho đây có tác dụng gì? Ao ước Call em mang lại ngắm nhìn cảnh đại thiếu gia ngôi nhà họ Trịnh tình tư nạm nào à?”

Trịnh Phiên Nhiên quay sang, cười cợt phá lên, hỏi ngược lại: “Em nói thử xem?”

“Em nói…”

bầu khâu khí trong xe mỗi lúc càng bao tay, chú Trần ngồi trước vờ ho nhẹ một tiếng, Tân Cam vuốt vuốt tóc: “Anh kiên cố đã chưa làm hầu như chuyện ấu bệnh trĩ cũng như nuốm đâu nhỉ?”

Trịnh Phiên Nhiên tỏ ra bàng quan, rồi tình cờ phệ tiếng ra lệnh: “Xuống xe!”

“Này!” Tân Cam phản bác: “Thế rốt cục khoản tiền ấy khi nào bắt đầu có?!

Em sẽ sốt ruột đợi đây!”

“Thế à?”

Trịnh Phiên Nhiên giơ tay kéo cô thả xuống xe: “Thật đáng tiếc, một đồng anh cũng chưa mong muốn đưa mang đến em.”

Tân Cam dính theo chiếc xe tuy vậy cửa xe không mở: “Lần nào cũng thế! Anh thật trẻ mỏ quá đấy!”

“Buông tay ra.”

Tân Cam lì lợm, cô sở hữu tay chụp được cái cà vạt của anh ấy, Trịnh Phiên Nhiên cần dùng tay hất cô ra, sau ấy ra lệnh: “Lái xe đi!”

cái Bentley Đen hất tung làn bụi bặm rồi chết thật dần.

Món cơm gà vừa cay vừa ngấy làm Tân Cam cả đêm không ngủ được. Buổi sớm hôm sau, vừa bước vào phòng làm việc thì được thông tin cụ Trầm Trầm đang ở phòng khách chờ cô, Hình như bụng đang còn khó Chịu đựng trong kiểu ăn uống hàng ngày chưa được ăn ngon hết.

vắt Trầm Trầm ngày nay cũng mặc phục trang blue color nhạt, lại cùng nhãn hiệu với Tân Cam, ko kể váy nhiều năm và áo khoác bên ngoài tất cả kiểu dáng riêng biệt, còn hóa học vải phần đông giống, hai người lẩn thẩn ra quan sát nhau một lúc. Thật ra bữa qua ngay từ cái nhìn đầu tiên, Tân Cam vẫn phát hiện ra, dáng chúng ta cũng như cách ăn mặc của Trầm Trầm rất giống thành viên gia đình. Lúc đó trong lòng cô khó khăn Chịu đựng thầm nghĩ: “Có một số mọi người và đúng là không thấy hòm không nhỏ tuổi lệ.”

“Cô nắm sắm tôi gồm vấn đề gì thế?” Tân Cam ra hiệu mang đến thư ký kết lui ra.

chũm Trầm Trầm ngồi xuống, tiện tay có lấy chiếc danh thiếp, đọc thầm rồi phá lên cười cợt, “Tổng người có quyền lực cao của Tống thị…Cô không phải nguyên nhân là bà Tống tiền nhiệm và một thành viên gia đình đàn ông khác chào đời sao? Xem ra, ngôi nhà bọn họ Tống đối mang cô cũng chưa tệ nhỉ?”

Tân Cam không quan tâm, cười nói: “Nhà bọn họ Tống còn có một cô đàn bà, là nhỏ bà Tống lúc này, béo bởi cô, mà lại hư hỏng hơn cô cụm.”

“Là ý gì chứ?”

cụ Trầm Trầm nghiêng nghiêng đầu, tỏ vẻ ngây thơ.

“Nghĩa là ngay cả cô đó, tôi còn có vẻ phổ biến sống trong nhiều năm, thì mặc dầu cô có vận hệ công lực cũng chẳng có tác dụng gì được chúng tôi đau.” Tân Cam cười cợt rồi nói thầm: “Chịu cực nhọc đi, cô nương à!” Cô chợt nghĩ, teen girls trước bên này còn dịu dàng hơn Nhã Kỳ cụm.

vậy Trầm Trầm không mỉm cười, cô ta lần chần một lúc nói: “Quả thực chúng tôi chưa hiểu cô đã nói lòng vòng vật gì nữa.”

giờ đây cô ta toàn thể chưa giống hình ảnh hiền thục, ngây thơ bữa qua khi ngồi trước mặt Trịnh Phiên Nhiên: “Chú Trịnh luôn phản đối cô cũng như Trịnh Phiên Nhiên qua lại, ngoại giả có than phận của cô ấy, chuẩn xác cần thiết bước đi vào nhà chúng ta Trịnh được. Nghe đây, tôi biếtgần đây ba bên tôi hay làm cực nhọc ngôi nhà Tống thị cụm thành viên, tuy vậy chỉ việc cô gật đầu đồng ý tránh xa Trịnh Phiên Nhiên, tôi bảo đảm đang thuyết phục tía chúng tôi bỏ lỡ cho các người trong gia đình.”

Tân Cam thế nén cười, “ồ” một tiếng vẻ nhe không còn. Nhìn bề ngoài cực kỳ nghiêm trọng của Trầm Trầm, chắc cú Tân Cam chưa nhịn được, bèn trả lời: “Nhưng sao chúng tôi yêu cầu tránh xa nhỉ? Mẫu Trịnh Phiên Nhiên gồm là tiền, anh đó đã để tâm mang đến chúng tôi.”

Quả đúng như cô dự đoán, Trầm Trầm cười một bí quyết lãnh đạm.

“Để trung ương đến cô? Cô thật hài hước! Có lẽ nào cô không gồm não à? Nếu không tất cả cam đoan của chú ấy Trịnh thì ba chúng tôi bao gồm có tác dụng rùm beng và cạnh tranh sở hữu Tống thị không? Nếu lần này Trịnh Phiên Nhiên giúp cô, biệt lập là ngang nhiên đối bệnh dịch sở hữu chú Trịnh, tổ ấm họ Trịnh thư hùng gồm nhau, quan hệ chất lượng không quá tồi, có lẽ nào cô phân vân sao? Hiện thời giữa cô và anh đó không rõ trắng Black, liệu mà lại sớm bừng tỉnh đi!”

“Cô có vẻ hiểu kỹ nội tình nhỉ?” Tân Cam ra vẻ khen ngợi: “Nhưng cô cũng cần phải biết một điều, chú Trịnh của cô ấy đã tích cực tìm các bạn mai mối mang lại Trịnh Phiên Nhiên, cô ngồi đó cơ mà đợi nhé!”

cầm Trầm Trầm gợi ý lạnh lùng: “Vậy tốt nhất cô đừng đặt tôi ngang hàng sở hữu các người nhà nàng đó.”

Tân Cam nở nụ mỉm cười nham hiểm: “Dựa vào dòng gì? Dựa trên cô là cô bé căn nhà chúng ta nạm à? Chúng tôi nói đến cô biết, hầu hết gia sản căn nhà bọn họ cầm cũng như bọn họ Trịnh cùng lại cũng chưa sánh bởi một chúng ta Trịnh Phiên Nhiên đâu. Kể cả xác định vào mẫu bên dày của cô?” ngẫu nhiên cô lấy dòng gương vẫn ném lên bàn quay sang cố gắng Trầm Trầm, nói: “Cô tưởng cô giống bên tôi được mấy phần, mặc dầu cô bao gồm đê tiện cam tâm tình nguyện khóc lóc xin chũm thân thì Trịnh Phiên Nhiên cũng ko phải là thành viên gia đình phủ nhận ra khuôn mặt giả sinh sản của cô ấy đâu.”

Khuôn mặt trong gương và khuôn bên ở kề bên ngũ quan thì giống nhau, nhưng lại khuôn bên cạnh bên ấy chưa bao gồm ở chỗ nào là chưa chi tiết sắc nét, còn khuôn mặt trong gương…Cố Trầm Trầm quan sát vào gương, ngay chớp nhoáng lấy tay đậy lại.

“Choang!” Tân Cam bất chợt vứt gương xuống đất khiến Trầm Trầm sợ xanh mặt.

Tân Cam mỉm cười nhếch môi: “Nếu cô chắc rằng cũng muốn đồ đê tiện thì khuyên cô cần học ba cô đó, quỳ xuống chân Trịnh An Đồng sủa vài tiếng… cũng như cô nói đấy, chúng ta chúng ta Trịnh quan hệ rất chất lượng, dù sao nếu cô chuyên dụng cho ông Trịnh An Đồng tinh tướng, bền vững ông đó đã thưởng cho cô ngoại giả tôi ấy. Cô về đi, lúc nào leo được lên giường của Trịnh Phiên Nhiên thì mang lại mua bên tôi sủa cũng chưa muộn.”

cụ Trầm Trầm vịn vào bàn đứng dậy, chưa nói nổi lời nào, nỗ lực giữ yên tâm cơ mà sẽ bật khóc do cảm nhận nhục nhã. Tân Cam tỏ ra hâm mộ, cô còn thổi sáo nhìn theo bóng dáng bạn gái đã đi khập khiễng, tự dưng cảm nhận hơi cụt hứng.
>> tìm hiểu thêm chuyên mục top truyện Ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *