Nhận xét truyện Hân Hân Hướng Vinh

Âu Dương Hân Hân một trăm phần trăm là cung nữ, lại luôn “không ai hỏi thăm”. Thật dành hết thời gian new tậu được một đối tượng kết hôn, do hôn cu li lại tình cờ biệt tích. Cô chạy cho căn nhà học trưởng nhờ giúp đỡ, làm cho sao biết được đây lại là rước sói vào nhà!

Trình làng truyện Hân Hân Hướng Vinh

Tác giả: Điển trung tâm
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Hân Hân Hướng Vinh

bầu trời thật trong blue.

phần nhiều ánh sáng mùa đông thật ấm cúng, tuy buổi sáng vẫn còn một chút se lạnh, nhưng lại khi mặt trời phát triển ra thì cái thời tiết lạnh lẽo đấy đã biết thành xua tan đầy đủ.

Tại một thị trấn nhỏ ở chính giữa Đài Loan, cảnh đẹp mê hoặc, khí hậu êm ấm, hoa nở tứ mùa, làm cho lòng người ngây chết giấc.

Thị trấn này lấy vấn đề trồng hoa, buôn bán hoa là thiết yếu. Hai mặt đường những là các tương tác hoa quy mô lớn bé dại phân minh. Khi phần đông tia nắng đầu tiên của rạng đông có mặt, hầu hết người phân phối hoa bước đầu bận tối mắt tối mũi với các bước chào bán loại hoa tươi đi khắp vị trí.

Ở cuối đường bỗng nhiên thành lập một bóng dáng nhỏ bé.

Âu Dương Hân Hân mặc bộ quần áo thể thao chầm lừ đừ chạy dọc theo con phố ngào ngạt hương hoa này, tóc ngắn chấm vai buộc thành dòng đuôi ngựa chiến chỉn chu, theo nhịp chạy cơ mà đung gửi qua lại, khuôn mặt thanh tú vì chưng chạy bộ buổi sớm nhưng ửng hồng.

Cô chẳng hề cung nữ đáng yêu ấm phỏng gợi cảm, dẫu vậy cặp mắt bự trong sáng hút hồn người trong gia đình khiến cho người ta chú ý vào liền ý muốn đắm ngập trong đó.

mặt trời dần dần lên cao, bầu không gian càng bổ sung đầm ấm, trên khuôn bên như búp bê bằng sứ sẽ lấm tấm những giọt mồ hôi, ở cuối mặt đường, con phố về căn nhà sẽ xuất hiện ở trước mắt, theo các việc thường xuyên làm thì thời gian bạn hữu dục buổi sáng sớm vẫn xong.

hơn thế, Lúc trước kết thúc buổi tập, cô quay một góc, chưa theo mặt đường về nhưng lại giá thấp vào một C.ty phân phối hoa bự.

Lối vào bao gồm trồng hai bồn hoa giấy dài hạn, cành lá chen chúc, sắc hoa rực rỡ tỏa nắng, che lấp gần như ánh nắng bên trời. Bên dưới giàn hoa treo các cối xay gió, đủ rất nhiều màu sắc, theo gió nhưng mà quay quay.

Mười mấy thành viên gia đình đang siêu bận rộn, vận tải các loại hoa, tùy theo buộc phải của khách mà lại đưa đi ra bên cạnh.

bước này kiểm tra khôn cùng chặt chẽ, chất lượng cao hoa siêu cao, ông chủ tuy tuổi còn trẻ nhưng làm chủ vô cùng ngặt nghèo, xác thực không cho phép một số loại hoa chất lượng thấp, lại càng không cho phép sử dụng hoa chất lượng không đảm bảo để bán.

Vài năm kinh doanh buôn bán trở lại đây, công ty này ở Đài Loan có thể nói tiếng tăm lừng lẫy, bất luận thời tiết nào việc buôn bán kinh doanh cũng vô cùng đại phát, vào phần nhiều ngày lễ tết, đơn đặt hàng của khách gửi tới đặt biệt các, chỉ sợ thuộc hạ lờ lững đang không kịp sẵn sàng hoa thật có lợi.

“Hân Hân, sớm a!”

có người nhận thấy cô vào cửa ngõ liền chủ động hỏi thăm, cũng không quên có chậu vạn niên thanh đưa lên xe, đối mang những lần ghé thăm thường xuyên vào buổi sáng sớm của cô ý đã bị quen thuộc.

“Sớm.” nàng lễ phép đáp, đôi chân sở hữu giày đang không dừng lại, tự chuyển hướng làn phân cách cho góc bàn làm việc, xem cũng như nhà các bạn cơ mà tùy ý tải.

ở giữa số đông cây cảnh có một cái bàn, ẩn dưới duy nhất gia đình con gái trẻ vẫn ngồi đối chiếu với quý khách hàng về đơn đặt hàng cũng như lô hàng buổi sáng sớm.

“Hướng Nhu, ngươi chung cuộc sẽ trở lại.” Hân Hân liền chạy đến bàn ghế làm việc, trong mắt hiện lên nụ cười ngọt ngào.

“Ân, hoa uất kim hương xảy ra chút ít bài toán, thành thử chúng tôi lùi lại hai tuần sau bắt đầu chuyển hàng.” Hướng Nhu điềm nhiên nói, ngay cả mắt cũng chưa thèm nhìn lên, cặp mắt kính gọng đen còn đang chuyên chú vào đơn đặt hàng, đề xuất vững bền mỗi một số lượng đầy đủ bắt buộc xác thực.

“Đi Hà Lan vui không?” Hân Hân căn cứ vào bàn ghế làm việc, tuỳ thuộc chạng ra một bên bắt đầu làm cho ấm áp khung người. Bộ đồ thể thao theo cử chỉ nhưng mà bị kéo căng, con đường cong bên dưới lớp vải càng chắc là phá lệ dễ thương mê thành viên.

“Không biết.” Hướng Nhu nhún vai, dùng cây bút máy viết vài con số.“Ta là cộng đại ca đi bàn quá trình, chẳng hề đi nghịch.”

Hai con gái nhân này tuy cùng tuổi, mà lại phong cách lại đông đảo khác nhau.

Hân Hân thanh lệ nhưng mà ngọt ngào, gồm vài phần bất cẩn và ngây thơ, Hướng Nhu lại thận trọng bình tĩnh, tính cách của cô là cảnh giác cẩn thận mang lại đã từng sợi tóc, không cho phép bất cứ một sự rối loạn nào dù bé dại. Kỳ quái là hai thành viên gia đình lại thêm tình cảm chất lượng cao, từ nhỏ đến bự không có gì giấu diếm nhau.

cùng ở một thị trấn nhỏ nhiều năm, hai nhà Âu Dương gia cùng Hướng da chung thủy bàn giao tình cực kỳ cẩn thận. Hân Hân lúc còn học trung học khi kéo đội điền kinh còn cảm nhận không ít sự chiếu gắng của Hướng Vinh.

Hướng Vinh cao hơn cô năm tuổi, là trưởng tử của Hướng gia. Khi hai tiểu nha đầu bước tới cánh cổng trung học thì anh đang sớm có lợi nghiệp, bởi lẽ vì các kết quả điền kinh nổi trội xuất sắc, đề nghị được huấn luyện viên mời về trường phụ trợ rèn luyện đám lũ em.

“Các ngươi trở lại thật tốt, nếu trễ chút ít thì sợ chưa kịp.” Hân Hân làm ngừng quy trình, nhàn hạ tựa vào một cạnh bên bàn, túa quăng quật sợi dây buộc tóc, cần đến ngón tay tùy ý chải nhẹ mái tóc mềm mại.

“Không kịp loại gì?”

Hân Hân không đáp hỏi lại:“Hướng đại ca đâu? Tại sao không thấy anh ấy?”

Cô nhìn thông thường quanh, chớp mắt chọn lựa ảnh quen cùng.

>> tìm hiểu thêm phân mục truyện Cưới trước yêu sau

“Ảnh bên ngoài xe bên đó sẽ đưa lan đại dương điệp.” Hướng Nhu cần đến cây viết máy chỉ chỉ phía bên trái.

Một người trong gia đình nam giới cao lớn chuyển lưng về bên hai mọi người, ống tay áo cuốn tới khửu tay, lộ ra cánh tay ngăm đen rắn chắc, xoay thành viên mang chậu lan biển điệp gửi lên trên xe, đôi khi còn thông báo lãnh đạo nhiều bộ phận nhân lực. Ngữ điệu câu nói của anh ý ngắn gọn và súc tích, lời ít mà lại ý nhiều, thanh âm trầm thấp nhưng ngập tràn sức mạnh, mười mấy mọi người bao gồm cả hồ hết vui lòng phục tùng, tùy anh chỉ đạo.

Hân Hân chú ý bóng dáng quen cùng kia, hít sâu một hơi, tiếng nói biệt lập call to:“Hướng đại ca, em mong muốn đính hôn .”

Trong tích tắc, của cả thanh âm phần nhiều dứt lại.

tư phía im lặng như tờ. (Nguyên văn là im lặng như chết, mà lại ta thấy ghê ghê đề xuất đổi lại)

công bố của cô có khả năng có ích tiêu diệt không khí thoải mái buổi sáng sớm, bây giờ kể cả người thân có mặt trên thị trường số đông ngây ra cũng như phỗng, hai mắt đăm đăm nhìn cô, như là trên đầu của cô ngẫu nhiên mọc ra hai loại sừng. Hướng Vinh từ đầu đến cuối cùng sẽ gửi lưng về bên cô, toàn thân chắc là bị sét đánh, thân hình cao lớn tình cờ bị chấn cồn mãnh liệt. (Được tin em lấy ck, lòng anh bi hùng biết mấy ơ ơ…)

Qua một lúc chậm, anh mới lờ đờ , chậm rãi xoay thành viên gia đình, khuôn bên tuấn lãng ngăm Black, không rõ vì chưng duyên cớ gì nhưng mà tái đi một cách chưa tình cờ, thân hình cao lớn căng ra, mỗi inch* cơ bắp phần nhiều cứng rắn cũng như đá. (*Đây là đơn vị đo lường mà TG áp dụng, hổng buộc phải ta bịa)

“Xin lỗi, em vừa mới nói gì đó?” Hướng Vinh hỏi sở hữu giọng tao nhã nhất, con ngươi Đen láy thâm thúy nhìn chưa thấy đáy lóe sáng như hai ngọn lửa.

Ngô, cô vừa new nói không đủ phân minh sao?

Hân Hân nghiêng đầu, chớp chớp hai mắt long lanh.

“Em nói, em ao ước đính hôn.” Cô lặp lại một lần nữa, sau đấy lấy trong túi ra mấy thiếp cưới màu đỏ viền tiến thưởng phát cho mỗi nhân viên đã đứng như hóa đá.

“Đính hôn? Em mong muốn đính hôn?” Hướng Vinh cơ hàm khẽ run rẩy một chút.

Cô dùng sức gật đầu đồng ý, thừa nhận lại lần nữa.

“Với ai?”

“Ngô, mang — ưm — hóng chút, để em xem — ưm –” Hân Hân ráng nhớ lại, sau đấy gồm chút thỏa thuận nói.“Trần Tín Dụng.” (cái tên nghe vẫn bít là nhân vật phụ phụ òy, không bít có được may mắn xuất hiện không nữa =.=)

Hướng Nhu quan sát thiếp cưới, mày liễu nhướng thật cao.

“Trần Tín Dụng? Trên thiếp cưới in xác thật chẳng hề là tên này.”

“A?”

“Ở bên trên in là Trần Tín Minh.” (khổ thân anh nì, chuẩn bị cưới cung phi nhưng mà hậu phi chuẩn bị cưới lại không nhớ nổi tên người, haiz =.=)

“Thật không?” Hân Hân ghé vào bàn ghế làm việc, nhíu mày chú ý tía chữ in trên thiệp cưới.

“Người cộng ngươi đính hôn sau cuối tên gì? Là ngươi nhớ lầm, cho đến tại thiếp cưới in sai?”

“Ngô –” Cô gặm môi, thiết yếu bằng lòng là sai đồ vật gi, chỉ hình như vắt lục lọi đám bốn liệu hạn chế trong đầu, rứa hết óc, núm nhớ ra.“Ta nhớ rõ bà mối tất cả cốt truyện, anh đó là thầy giáo dạy ở trường tiểu học –”

Hướng Nhu mau chóng phản ứng lại.

“Như thay, thiếp cưới chưa in sai. Mình này là đàn ông bảo bối độc nhất của Trần gia, đại ca cũng quen hắn!” phụ nữ quay đầu, môi đỏ cong lên, tựa tiếu phi tiếu chú ý hai mắt nguy hiểm xảo quyệt của Hướng Vinh.

Trần gia là mình vọng tộc ở trấn bên trên, da giáo nghiêm minh, nhưng Đấng mày râu độc nhất Trần Tín Minh lại là chúng ta khiêm cung hữu lễ [1], hàng xóm rất nhiều vô cùng ca ngợi. Chỉ có điều, hắc hắc, tạm thời không đề cập mang lại những người khác đối với Trần Tín Minh Tóm lược cần làm gi, cô trăm phần trăm chấp nhận, đại ca bây chừ cam kết là hận quan trọng đem tên kia băm thành mười tám khối.

“Đại ca, án binh bất tỉnh chậm Bởi vậy, đối tượng hiện giờ lại bị người ta cuỗm mất, có tác dụng sao bây giờ?” Cô vô đều thích thú hỏi, cố kỉnh thiếp cưới quơ quơ.

Hướng Nhu trong lời nói chứa huyền cơ [2], Hân Hân dĩ nhiên nghe không ra ẩn ý trong đó, còn tưởng rằng người trong gia đình đến thăm đang quấy rầy vấn đề sắm sửa của chúng ta, làm Hướng Vinh đủng đỉnh câu hỏi đính [3] hoa.

“A, Hướng đại ca còn tồn tại công việc cần cách xử lý sao? Nạm em không quấy rầy, những ngươi cứ kéo dài làm việc đi, em để thiếp cưới ở khu vực này.” Cô đặt thiếp cưới xuống, buộc tóc lên, xoay mình định trở về ngôi nhà.

nhưng đi cảm thấy không được hai Bước thì thiên nhiên cổ áo bị cố định, từ đầu đến chân cứng ngắt bị kéo trở về –

“A!”

Khẽ hô lên một tiếng, chán nản chưa thèm phản kháng, sau lưng của cô vang lên một tiếng trống, bất cứ lúc nào dựa trên thân hình nam tính rắn chắc chắn đằng sau.

“Đợi chút!” giọng nói trầm thấp vang lên bên trên đỉnh đầu cô.

Hân Hân ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn khuôn bên ngăm Đen vị nhiều năm phơi dưới ánh mặt trời của anh.

“Hướng đại ca, anh chưa đi đính hoa sao? Nếu cũng như bị mọi người Nhanh chân đến trước –”

“Anh đang nghĩ phương pháp khắc phục.” Hướng Vinh một lời hai ý, hai mắt khóa chặt khuôn mặt cô cấm đoán rời đi.“Tại sao lại thiên nhiên chính thức quyết định như vậy?” đa số sự tình phát sinh quá cấp tốc, có tác dụng anh trở tay chưa kịp, anh không chỉ không bắt gặp, mà lại cách bức tường ngăn cũng chưa gồm –

“Bởi vị bà bầu em cảm giác lo lắng a! Bà nói nữ giới gồm thì, nhưng em lại lần khần phương pháp lựa tìm đối tượng, nếu không chịu đựng đi xem mắt, tậu một người con trai tốt để kết hôn thì cam kết ràng buộc sẽ trở thành hàng ế.” Cô cúi đầu, cực chẳng đã thở nhiều năm một hơi.

Trai béo cưới vợ, gái bự gả chồng, đây đó chính là chuyện hầu hết hợp lý. Nam nàng trong phạm vi trăm dặm này mang đến tuổi thành hôn, thuận theo ông trời an bài xích, kỳ vọng của bố mẹ, lời bà mai mối cơ mà kết tơ duyên.

Khi biểu tỷ [4], con đường tỷ [5] gần như lục tục lấy ông chồng, chị em liền ám chỉ mong cô chóng vánh tìm một đối tượng. Nhưng mà trong mấy năm qua, ngay cả biểu muội, con đường muội cũng hầu hết lập bạn, bà bầu đang chuyển từ ám chỉ sang thúc giục bức ép, gấp mang lại độ dường như kiến trườn trong chảo nóng.

Nếu cô buôn bán ở phía bên ngoài còn giống như tránh đi một ít “lửa đạn”, tuy vậy cô lại xác định vào hội họa để kiếm sống, các ngày của phòng vẽ tranh minh hoạ sách đến trẻ em, mong mỏi tránh ao ước trốn cũng không đủ, người mẹ lại liên tục đả kích, rốt cục có tác dụng cô cần quỳ xuống đất đầu hàng, ngoan ngoãn bị dẫn đi xem mắt.

Nói thật, chiếc kia Trần gì gì đó, về gia vắt, nhân phẩm cho tướng mạo rất nhiều chọn chưa ra nửa điểm thấp bớt. Khi anh ở trong bầu khâu khí đầm ấm của tiệm cà phê vị trí diễn ra buổi chạm mặt đồng ý cưới cô, chị em còn ở trước bài bác vị cha ông khóc to, cảm tạ thánh sư phù hộ, rốt cục chắc là đem dây thần kinh buông lỏng, bạn nữ so có người trong gia đình khác đông đảo đủng đỉnh nữa Cách của bà rốt cục đã có thể “thông quan” xuất môn .

căn nhà trai sắp đến Cách qua tuổi hai mươi chín, theo tập tục thì không hề số chín thì không nên kết hôn, Trần gia hai lão vày mong chóng vánh bao gồm con cháu ẩm bồng, lập tức chủ trương tốc chiến tốc win, nhanh chóng chính thức quyết định hôn sự ngay.

dễ thường là hồng loan tinh [4] vừa rượu cồn, ao ước ngăn cũng chặn chưa được? Từ lúc chọn được chồng cho đến nay cũng chưa quá hai tháng, phổ biến thân đại sự của cô ý sớm đã được an bài bác.

Hân Hân không biết thích qua ai, càng lần chần mối tình là mẫu xúc cảm gì, sống mang đến hai mươi sáu tuổi, các bí quyết tình yêu của cô ấy sẽ là trống rỗng.

gia đình nọ tình nghĩa đối sở hữu cô vô cùng tân tiến, ôn nhu, tận tình coi sóc, tậu không ra một khuyết điểm nào. Nhưng lại là cô vẫn cảm nhận giữa hai chúng ta hết sức xa lạ, có tìm hiểu cho nhau so với gia đình kế bên chỉ hơn một chút –

tình yêu, là cảm hứng bởi vậy sao? Cô cộng các bạn kia chuẩn bị trở thành bạn đời tri kỷ của nhau, cơ mà trong lòng một chút xúc cảm an toàn cũng chưa có.
>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện đam mỹ ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *