Đọc truyện ngôn tình “Vật trong tay” Chương 5

Vật Trong Tay – Bối Hân – Chương 5

Thể loại truyện ngôn tình 

gặp mặt chuyện không may là một nam sinh tất cả cục diện khó, các kết quả rất tốt, lại biết điều. Để cắt giảm áp lực cho cả nhà đang vừa học vừa làm bổ sung, không ngờ cậu ta thiên nhiên bị mọi người bắt gian vị tội ăn cắp.

Hà Nghiên nhấn điện thoại mà không dám tin, cuống quýt chạy đến địa điểm bảo vệ của chúng ta kia. Cậu nam sinh ngồi gục bên trong xó, thấy cô tới, vành mắt mau chóng đỏ lựng: “Cô giáo Hà, em chưa trộm điện thoại, cũng lừng chừng vày sao nó lại phía bên trong túi em.”

Cô khẽ gật đầu, vỗ về cậu: “Em đừng lo, cô vẫn chọn chúng ta để cố kỉnh tình hình trước.”

Chuyện nghe cực kỳ bình thường, cậu nam sinh kia làm chân chuyển hàng chào bán thời gian cho một ẩm thực bên gần đó. Ngày nay lúc gửi thức ăn, thừa dịp khách xem nhẹ, sẽ lén lấy trộm chiếc Smartphone đời new của bệnh nhân ta nhét vào trong túi, người và bằng chứng hầu như bị con người bắt được. Hà Nghiên nghe xong bắt gặp ngay ra điểm sơ hở: “Bên kia vừa mất điện thoại, bên đây nhiều mình liền hỏa nhãn kim tinh bắt sinh viên của tôi, có lẽ vừa khéo quá nhỉ?”

Đọc truyện đam mỹ 

Đối phương giải thích: “Chủ chiếc điện thoại sau khi phát hiện mất đồ đang hotline ngay vào máy gia đình, lúc ấy, nam sinh kia không rời căn nhà, luống cuống làm rơi điện thoại ra khỏi túi. Chúng tôi thấy cậu ta khả nghi phải bắt đầu giữ gìn.”

Hà Nghiên cười cợt nói: “Có lẽ là thằng tí hon đã đắc tội có ai đấy, đến cả trò chơi giữa cán bộ nhân viên cùng với nhau, chưa thúc đẩy mang lại cậu ta. Anh lần khần chứ, ở trường thằng tí xíu luôn có phẩm hạnh rất tốt.”

“Cô giáo Hà, tình huống trước mắt là cụ, dường như xem Clip. Bên tôi chưa mong bắt oan, đề nghị định báo án, mời công an cho cách xử lý chuyện này.”

Anh ta mang lại Hà Nghiên xem video. Rành mạch, cậu nam sinh kia Bước ra khỏi công sở sở hữu vẻ bên lúng túng, sau đó nóng vội loại bỏ đi. Ở hành lang, camera cũng chiếm lĩnh được ảnh cậu ta luống cuống lôi chiếc Smartphone từ trong túi ra. Bất luận có bị oan hay không, gần như bằng chứng hiển nhiên phần đa vô ích đối sở hữu cậu ta.

Hà Nghiên đành tỏ thái độ nhã nhặn, mỉm cười sở hữu người nhà phụ trách: “Anh đừng vội, tất cả chúng ta dàn xếp chút đi. Cậu đấy là sinh cục, nhất thời biển đồ phạm nên sai lầm, cần thả cậu đấy một sơ hội để sửa chữa. Bản thân mỗi chúng ta giải quyết Việc này bước này thôi, đừng báo cảnh sát cho thêm bất tiện, được không?”

Xem thêm truyện đấu la đại lục

“Nhân cục phạm tội, bảo vệ bị tác động đầy đủ mệnh lệnh.” Đối phương đáp.

Hà Nghiên cười cợt căng hết cả domain authority mặt: “Chẳng bắt buộc sẽ tậu thấy dòng cầm tay đó sao, bộ phận cẩn trọng các anh đã buôn bán khôn cùng chịu trách nhiệm. Thật đấy! Chúng tôi chưa từng thấy ai nhận trách nhiệm như nhiều anh. Anh đắn đo bảo an ở trường tôi đâu, đừng nói một chiếc cầm tay bé tí, cho mẫu bàn làm việc của hiệu trưởng bị nghênh ngang khiêng ra quanh đó, chúng ta cũng chẳng biết đường mà ngăn lại.”

thành viên gia đình gánh vác bị Hà Nghiên chọc nhảy cười. Thấy gồm cửa ngõ, cô nôn nóng chọn lời: “Anh xem rứa này được chưa nhé? Chúng tôi sẽ dẫn sinh cục của tôi đến xin lỗi chủ chiếc điện thoại, bắt buộc chúng ta tha thứ. Sau đó, chuyển cậu ta về phê bình nghiêm túc.”

thành viên gia đình gánh vác cũng chưa mong muốn lớn chuyện, do dự một lát, bảo cô dẫn sinh cục đi theo anh ta cho tậu các bạn mất của.

cầu thang máy đi lên, thẳng tới tầng cao nhất thì dừng lại. Cô tò mò hỏi các bạn gánh vác an ninh: “Điện thoại ko phải là của người đứng đầu cụm anh ấy chứ?”

“Không nên, là của thư ký tổng người có quyền lực cao.” Đối phương khuyên bảo.

Tham khảo truyện vô thượng sát thần

Hà Nghiên thầm tất cả chút thuyệt vọng. Chính trực nhưng nói, cô hy vọng chính là chiếc điện thoại của tổng chủ tịch. Có lẽ đứng ở vị trí này nhất định là mình độ lượng, biết nể bên, chỉ có cô nói vài câu khoan thai, chuyện có thể đang được giải quyết luôn. Ngược lại, nếu là thư ký kết, sự vấn đề đã hơi khó khăn đối phó một chút.

rất không may, sự tình đúng cũng như cô dự đoán. Cô thư cam kết trẻ xinh tươi cực kỳ không quan tâm, trầm mặt từ buồng người đứng đầu đi ra, hờ hững lườm Hà Nghiên một cái: “Việc này còn tồn tại gì để nói sao?”

Hà Nghiên cười cợt mang cô ta: “Cậu ấy còn trẻ, nhất thời hồ độ phạm lỗi, nên cho cậu đấy cơ hội để sửa trị, cô xem có được không? Tôi dẫn cậu đó mang đến xin lỗi cô đây.”

Ả thư ký phì cười: “Ai cấm đoán chúng cách sửa chữa? Cứ vào đồn công an là sửa được tất. Mình chưa hiểu chuyện thì cần được giáo dục mang đến có lợi.”

câu nói này thật sự không dễ nghe, nam sinh thua cuộc lưng Hà Nghiên kích cồn biện bạch: “Tôi không lấy trộm điện thoại của cô, là cô dụ dỗ tôi, tôi không gật đầu đồng ý, cô liền vu khống bên tôi.”

Tham khảo thêm thể loại truyện sắc

Hà Nghiên thầm kêu “không hoàn thành rồi”, không bàn cho thật giả, cái này minh bạch vẫn bóc trần sự tình, có công dụng quan trọng nói tiếp ở giai đoạn này. Quả nhiên, sắc mặt thanh nữ thư ký thoáng chuyển đổi, hừ lạnh 1 tiếng, đáp: “Có cần chúng tôi đổ oan hay chưa, chẳng phải thành viên cậu nói là chấm dứt, chúng ta mời công an cho đi.”

Hà Nghiên hối hả nói mấy câu xoa dịu, trong lúc hỗn loạn, cửa thang máy bên kia nhảy mở, bỗng dưng nghe nổi tiếng mọi người dửng dưng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Giọng anh ta không cao nhưng lại có lẽ chấn áp giọng người xuống. Hà Nghiên như bị kim đâm, quay phắt đầu lại liền trông thấy gương mặt dửng dưng của Phó Thận Hành.

Ả thư ký kết vội cất giấu vẻ phách lối, oan ức kêu lên: “Ngài Phó.”

Phó Thận Hành quét mắt về bên Hà Nghiên, rồi góc nhìn viên cáng đáng an toàn. Đảm trách bình yên gấp rút thuật lại sự Việc cho anh ta nghe. Anh ta nghe xong, lại quan sát Hà Nghiên, hỏi: “Cô giáo Hà, đây là sinh viên của cô ấy à?”

Cô siết chặt cánh tay cậu nam sinh, không cho phép cậu ta kích rượu cồn, đáp lời Phó Thận Hành: “Đúng chũm, là sinh viên của tớ, cũng là bạn làm việc với Vu da. Phẩm hạnh của cậu đấy cần làm gi, Vu gia biết đó, cậu ấy không phải là dạng gia đình bạn đam mê ăn cắp vặt.”

Ả thư ký kết nghe thế lập cập định gượng nhẹ trả nhưng bị góc nhìn của Phó Thận Hành rào cản.

Anh ta nghìn Hà Nghiên, thản nhiên nói: “Nếu là học trò của thầy giáo Hà, nuốm thì để giáo viên Hà dẫn về đi.”

Hà Nghiên không thể ngờ anh ta dễ trò chuyện Vậy nên, nhất thời bao gồm chút bỡ ngỡ. Thấy anh ta khẽ nhíu mày, cô vội kéo học trò tới cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn, thật sự chân thành cảm ơn anh.” Đọc truyện phàm nhân tu tiên

Cô sợ nảy sinh rắc rối, liền chóng vánh cáo từ dẫn cậu nam sinh rời đi. Vừa vào tới thang máy, cô thốt nhiên bị anh ta call giật lại.

“Cô giáo Hà.” Phó Thận Hành nhếch khóe môi, hỏi cô: “Buổi về tối gồm thong dong không? Cùng cả nhà ăn uống bữa cơm nhé?”

Cô hơi ngẩn ra, lập tức đồng ý: “Được, tôi đã mời anh.”

Anh ta không chịu rút lui, cười cợt cũng như chưa cười: “Cô giáo Hà, trong mắt cô bên tôi là các bạn không tất cả phẩm hạnh ư? Chỉ là 1 dở cơm thôi, chúng tôi còn đề xuất tham nạp năng lượng của cô ấy sao?”

Anh ta nói rõ ràng do vậy, cô chưa làm tiếp giả gàn nữa, cười cợt gợi ý thẳng thắn: “Phó tiên sinh, anh hiểu lầm rồi. Là ông xã tôi tính hay ghen, không thích hợp chúng tôi chạm với tổ ấm khác phái. Bên tôi cùng đồng đội ra ngoại trừ ăn uống một dở cơm cũng trở thành anh đó ghen đấy, bên tôi thật sự không có gì biện pháp nào khác.”

Anh ta nhếch môi, chứa giọng mỉa mai: “Cô giáo Hà, cô cũng hiểu lầm rồi. Chúng tôi chưa gồm ý theo đuổi cô. Gồm chút chuyện của Vu gia hy vọng nói có cô tuy thế có một số người khác ở đây không tiện.”

sẽ nói mang lại nước này, cô cấp thiết chối lời: “Nhưng chuyện lúc này sẽ xin cảm ơn anh.”

Anh ta khẽ cười: “Được.”

“Vậy anh hãy chờ điện thoại của tớ.”

Cô lái xe đưa cậu nam sinh về trường, cậu ta im lặng suốt đường đi cho tới lúc xe tiến vào cổng bắt đầu ngang bướng nói: “Cô giáo Hà, em thật sự chưa lấy chiếc Smartphone ấy, là cô gái kia sẽ hãm hại em. Cô ta, cô ta….” Cậu ta chưa nói đề nghị lời, bên mũi đỏ bừng.

Hà Nghiên liếc nhìn cậu ta, điềm nhiên nói: “Dù cụ nào đi nữa thì cô ta cũng đổ oan thành tựu cho em. Trình bày em không làm ở đó được nữa rồi.”

Cậu nam sinh chưa phản bác bỏ, cúi đầu trầm mặc 1 hồi, tự dưng hỏi thăm: “Buổi buổi tối cô ăn uống cơm ở đâu?”

Cô nhíu mày: “Hả?”

“Em đã đi với cô.” Cậu ta tuy thuần phác nhưng không dại dột, chắc là quan sát ra Hà Nghiên vì bài toán của cậu đành cần dìm lời dây dưa mang người nam nhi kia: “Cô nói đến em biết không gian, em đã bên ngoài đợi cô, bao gồm chuyện gì cô cứ call cho em.”

Hà Nghiên nghe cố cười, trong lòng cảm nhận ấm áp: “Một nam sinh như em giống như đảm nhiệm được không? Mau quay về trường đi. Sau này ít đi làm bổ xung thôi. Học kỳ tới cô đang cầm giúp em giành được học bổng. Còn nếu như không đủ tiền thì cứ lấy trước ở chỗ cô, hóng tốt nghiệp đi làm cho rồi trả cô. Dù sao tiền của cô ấy cũng kế bên lãi cũng như bank. Mà lại em cần ghi giấy nợ ấy nhé. Tất cả chúng ta mất lòng trước được lòng sau.”

“Cô giáo Hà?” Vành mắt cậu nam sinh lại đỏ lên.

“Này này này.” Cô đỗ xe bên con đường, chỉ tay vào cậu nam sinh, nói giỡn: “Tốt bựa gì cũng chính là nam giới cứng cáp, đảm bảo đừng nói mấy câu sến súa. Cô giáo của em có lợi cầm cố nào, gia đình bạn mọi biết, chưa đề xuất em nói mang lại cô biết đâu. Xem thêm, cô có ông xã rồi, em đừng gồm yêu thầm cô đó nhé.”

Cậu nam sinh nghe gắng dở khóc dở cười: “Cô giáo Hà, cô…cô, thật tự luyến quá đi, em không mê thích phái nữ hơn tuổi đâu.”

“Đi đi đi.” Cô làm cho cỗ tức giận, đuổi cậu nam sinh xuống xe: “Nhanh vào học đi! Đúng là thằng nhóc chần chờ trên bên dưới gì cả.”

Cậu nam sinh Bước xuống tuy thế vẫn không Chịu đựng buông cửa ngõ xe, cúi người thân hỏi cô: “Cô giáo Hà, lát nữa cô đi đâu nạp năng lượng cơm trắng mang gia đình kia?”

Cô hiểu kỹ ý có lợi của cậu ta, chú ý cặp mắt trong veo ấy, cô cười nói: “Cô giáo em không phải thổ hào, chưa tới được mấy khu vực chất lượng cao đâu, cao cấp là chọn mấy siêu thị nhà hàng gần trường là được. À, em cảm giác ‘Tự Tại Thiên’ ở bên Tây trường thay nào?”

‘Tự Tại Thiên’ ở bên tây trường học, bầu khâu khí không quá bự, cấp bậc trung bình, chưa sơ sài cũng không quá đắt đỏ. Đối có Phó Thận Hành, Hà Nghiên tất cả chổ chính giữa lý hung ác, lại sợ anh ta lấy cố kỉnh đè mọi người, cố nhiên không chịu ở thông thường buồng sở hữu anh ta đề nghị cố tình đặt bàn rời.

Cô luôn đúng giờ, ngạc nhiên Phó Thận Hành còn mang đến sớm hơn cả cô: “Tôi đang ở buồng 502, giáo viên Hà, cô đã đến chưa?”

Anh ta đến trước, Hà Nghiên không thể bảo anh ta ra ngồi bàn rời, Bởi vậy đành mặc kệ đi lên lầu.

Lúc đẩy cánh cửa ra vào, thấy anh ta đang đứng trước cửa sổ. Nghe tiếng cửa ngõ mở, anh ta hờ hững quay lại quan sát, sau đó giữ vững hướng mặt ra kế bên khung cửa sổ, nhàn nói: “Có cảm giác thành phố này như 1 nhỏ Boss, buổi ngày đậy phục không cử động, buổi đêm tỉnh dậy, dùng ánh đèn màu thu hút cô, sau đấy nuốt chửng lấy cô, khiến cô dài lâu bận bịu kẹt trong bóng đêm.”

Hà Nghiên không hiểu được cảm nghĩ của anh ấy ta, cô khẽ nhướng mi, đối đáp: “Có lẽ anh là các bạn trời sinh sợ hãi trước bóng đêm, dù sao anh cũng không phải là cồn vật quan sát trong bóng tối.”

Phó Thận Hành bảo cô ngồi vào bàn: “Tôi vẫn lựa chọn thức ăn, ko có gì chứ?”

Đối có khuôn bên này của anh ấy ta, Hà Nghiên đang nặng nề kiềm chế được vẻ găng tay, cô vô thức sử dụng sự hài hước để cắt giảm trung ương trạng: “Không sao, chỉ cần thực phẩm không quá đắt là được.”

Anh ta cười cợt nhạt: “Có lẽ là trả được.”

Hai thành viên gia đình không còn để nói, anh ta chưa mở miệng, cô liền cúi đầu nạp năng lượng, cũng chưa chủ động chuyện trò. Ẳn hơn khoảng 30 phút, anh ta bất chợt hỏi cô: “Cô giáo Hà, cô nói theo cách khác mang lại tôi biết vị sao lại sợ tôi không?”

Cô sửng sốt, ngước góc nhìn anh ta.

“Xin đừng nói mấy câu như hiểu lầm gì đấy. Triệu chứng của cô chưa giống lạt mềm buộc chặt, nhưng phát ra từ nội trọng tâm sợ bên tôi. Chúng tôi khôn xiết hy vọng biết điều đấy.” Anh ta nói.

Cô yên lặng quan sát anh ta 1 lúc chậm, buông đũa xác định trả lời: “Mấy năm trước chúng tôi chạm mặt một lũ cướp. Anh and hắn có điểm giống nhau, đến nên…”. Cô mỉm cười áy náy: “Cho yêu cầu tôi bắt đầu nói là hiểu lầm chứ chẳng hề lừa gạt anh đâu.”

Anh ta khẽ mím môi: “Chỉ là tất cả điểm giống nhau?”

bách hợp  bất lực nhún vai: “Được rồi, chẳng phải chỉ cần có điểm giống nhau, mà lại là hình như thật. Sự việc đó đã biến thành bóng đen trong tôi. Bởi vậy, lúc vừa nhìn thấy anh chúng tôi sẽ luống cuống, mong mỏi anh vô cùng thông cảm.”

Phó Thận Hành mỉm cười cười: “Hẳn là lỗi của mình, dù sao cũng từng dọa cô.”

nói chuyện tháo dỡ mở, Hà Nghiên cảm nhận thoải mái hơn chút ít, cô vừa mỉm cười vừa nói: “Vì cầm cố anh đừng hiểu sai ý bên tôi, chúng tôi đối với anh không phải lạt mềm buộc chặt. Chúng tôi kết hôn rồi, tình yêu với chồng rất chất lượng.”

Phó Thận Hành lừ đừ chấp nhận, bảo cô uống nước: “Xin lỗi, bên tôi vẫn chưa nói rõ mục đích mời cô tới là gì. Để cảm ơn chuyện trước kia, chúng tôi xin Tặng Kèm cô một gói quà.” Nói dứt, anh ta nghiêng mình lấy một loại hộp dưới gầm bàn ra, chuyển cho cô.

Cô hơi bất ngờ, còn tưởng anh ta nói tới chuyện bảo lưu vấn đề học mang đến Vu da, vội hỏi: “Anh khách khí quá, thứ này chúng tôi chưa nắm dìm.”

Anh ta không Chịu đựng thu tay: “Nhận đi, chẳng phải thứ trân quý gì, cho thấy xem ưng ý không.”

Hà Nghiên đành dấn lấy dòng hộp, mở ngay trước bên anh ta. Vừa mở nắp, sắc bên cô thoáng chốc tái nhợt, vung tay hất cái hộp ra kế bên. Hình ảnh trong hộp văng tung tóe, rơi vãi khắp nơi. Tất cả một tấm rơi bên trên bàn ăn luôn trước mặt cô. Người thân chàng trong hình ảnh hai mắt vô hồn, khuôn mặt đầy máu, xương cổ lộ ra trắng hếu.

Hắn chính là kẻ bắt cóc “Khỉ Còm”. Cô nhớ, cô sẽ luôn nhớ rõ.
tác giả : Bối Hân

Đọc full link truyện vật trong tay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *