Đánh giá truyện không còn Ở Bên Nhau

Review truyện không còn Ở Bên Nhau

Hai người bọn họ sống trong đau đớn dằn vặt, yêu nhau mà không đến được với nhau. Nó là điều đau khổ tột cùng. Cô nhìn anh từ xa, mỉm cười và thẩm nhủ. Anh niềm hạnh phúc.

Ra mắt truyện không còn ở bên nhau

Tác giả: Nuu_Naa
Thể loại: Truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện không còn ở bên nhau

Tạ Phí Ngôn đang đứng trước gương xoay xoay bộ quân phục đang mang trên mình. Cậu ta đang rất hạnh phúc khi được cấp trên cho vào nhóm cảnh sát Xuất Sắc và được lên cấp.

– Gia Tuệ Mẫn, cậu thấy tớ mang bộ này đẹp chứ?

Gia Tuệ Mẫn ngồi ngay ghế nghiêng người cười cười, cậu ta đang mang bộ đồ này gần 3 năm nhưng lần nào thăng chức đều hỏi như vậy.

– Trung Úy Tạ, cậu mang bộ đồ này rất đẹp.

– Gia Tuệ Mẫn lúc nào cũng là sáng suốt nhất.

Từ nhỏ cô đều ở cạnh Tạ Phí Ngôn, tính tình con nít lớn lên đều không chịu bỏ.

– À Tuệ Tuệ, tớ chuyển đơn vị chức năng thao tác làm việc rồi.

– Mới lên cấp liền được chuyển chỗ sao?

– Ừ. Tớ trong đội bảo đảm thủ tướng.

– Thủ tướng? Tạ Phí Ngôn lên hương rồi.

Gia Tuệ Mẫn nghiêng đầu cười cười.

– Tuệ Tuệ việc làm của cậu không thay đổi chưa?

– có vẻ rồi. Tớ đang nhân viên thử việc trong Công Ty Hạo Hạo. Ông chủ ở đấy chất lượng cao.

Công Ty Hạo Hạo của cô chuyên về sản xuất hàng hóa gia dụng, Gia Tuệ Mẫn làm trong quản lý sổ sách. Trong năm này Gia Tuệ Mẫn đã gần 26 nhưng chưa tồn tại mối tình đầu, Tối ngày chỉ biết thao tác, không muốn yêu đương.

>>> Xem thêm truyện ngôn tình h

Tạ Phí Ngôn đi thay đồ, từ trong vòng vọng ra.

– Tuệ Tuệ, cậu nên kiếm bạn trai cho bác trai vui lòng.

– Tớ không tồn tại thời hạn yêu đương.

– Tuệ Tuệ, cậu đã 26 rồi đó.

– Không nhắc chuyện của tôi, dạo đó đã chú ý được ai chưa?

những lần nhắc tới chuyện yêu đương, Tuệ Mẫn đều cố tình tránh né.

– Rồi. Tớ đang chú ý cô công an làm bên cảnh sát giao thông vận tải. Đáng yêu và dễ thương cực.

– Chúc cậu thành công. Thôi tới giờ cơm. Tớ về đây.

Gia Tuệ Mẫn vực dậy phủi phủi ra về. Nhà cô cách nhà Tạ Phí Ngôn chừng 500 mét.

Gia Tuệ Mẫn là một trong những cô bé xinh đẹp nhưng số phận lại bi kịch, mẹ mất từ khi mới sinh cô ra, ở với ba. Mười lăm tuổi cô đã xinh đẹp rất chi là, có 1 lần bị một người trẻ tuổi kia cưỡng bức nhưng rất may có bảo đảm nên cô đã thoát thân lần đó. Đối với cô, ngày hôm đó là 1 trong những ngày ám ảnh đến suốt cuộc sống mặc dù không tổn hại nhưng nó làm trong lòng trí của cô nàng 15 tuổi sợ sệt với cuộc sống thường ngày. Lên cấp ba, cô từng bị một khoảng thời gian trầm cảm vị sự hất hủi của anh em, nhưng có Tạ Phí Ngôn sát bên nên cô không còn bị bạn bè ức hiếp. Cậu ta cũng giúp cô ra khỏi cái bóng đêm của sự trầm cảm nặng nề.

– Ba mới về ạ?

– Tuệ Tuệ, dạo này công việc của con ổn cả chứ?

– Vâng ạ.

– Đừng cố gắng thao tác làm việc quá nhé con.

– Vâng ạ.

Ba cô là Gia Duy Đông, là công nhân ở nhà máy sản xuất chế biến thực phẩm. Ông là một trong những người cha rất yêu người con gái duy nhất của chính mình, chính mình luôn thấy tội lỗi khi không cho con mình được cuộc sống thường ngày vui lòng như người ta. Nhìn con bé, ông chỉ biết đau xót & tự trách bản thân mình.

thời điểm hôm nay, Tuệ Mẫn trực Công Ty vào ca trưa chiều nên cô khoảng gần 9 giờ mới lên Doanh Nghiệp. Hằng ngày cô vẫn đi bộ, cô chỉ đi xe bus mỗi lúc thiết yếu. Thời điểm ngày hôm nay trời không nắng lắm, đang nằm phí trong cuối mùa thu nên trời lạnh buốt hẳn.

” Hú… Hú ”

Từ xa, còi công an kêu in ỏi khắp đường. Công an dẹp đường vội vã tăng trưởng thông báo, Thành Phố một lần vội vã né đường cho cấp cao nào đi. Cảnh tượng này xẩy ra từng ngày đến cả Tuệ Mẫn không hề giật mình khi nghe tiếng còi hú bên mình. Cô rảo bước tới ngã tư, công an đã vây hãm chặt khu đó, cô chỉ biết đứng bên đường đợi vị chức cấp cao nào đấy dừng đèn đỏ.

Cô nhận biết ngay một người đứng cạnh chiếc BMW sáng bóng đang đứng ngay đường – Tạ Phí Ngôn. Thông thường cậu ta rất hay đùa hay nói, nhưng khi phủ lên mình bộ quân phục & khi làm nhiệm vụ cậu ta có thể trở nên hững hờ quyết đoán hơn. Chơi với cậu ta gần 23 năm, nhưng lúc bấy giờ cô mới công nhận Tạ Phí Ngôn cũng rât đẹp trai. Cô bước đầu hòn đảo mắt sang người nam nhi ngồi trong chiếc BMW, người đàn ông này quả thật rất đẹp trai, gương mặt như tượng đúc, góc nhìn người này rất đáng để sợ, nó sâu hiểm tới cả phải làm người khác phòng.

Khi người đàn ông này đưa mắt sang phía người bên đường thì lúc đấy đèn xanh đã nhảy, công an ban đầu rời đi, chiếc BMW cũng dần chuyển bánh.

Cô trực xong ca chiều của mình là tầm bảy giờ, cô bước đầu đi làm việc thêm. Không ít lần Tạ Phí Ngôn nói cô không nên làm quá sức, mới làm công việc này xong liền chuyển hẳn qua việc khác ví như thế cho nên là không cao cho sức đề kháng. Còn Tuệ Mẫn cô nhận định rằng thay vì thời hạn rãnh rỗi ở nhà nghỉ dưỡng chi bằng kiếm một việc làm làm, vừa thêm chút ngân sách đầu tư vừa không tiêu tốn lãng phí thời gian. Cô làm thêm ở 1 shop tạp hóa, thay ca làm, cô bắt đầu đeo tạp dề và bước đầu công việc của chính mình từ dọn dẹp, xếp hàng vào kho.

– Này.

Cô bất ngờ nhìn lên thì ra cô đang lau dọn vũng nước đổ.

– Trương Phong.

Trương Phong là bằng hữu thân mật và gần gũi với Tạ Phí Ngôn. Gia Tuệ Mẫn hiếm hoi đồng đội, đa số là không có. Những người dân cô quen biết phần nhiều là bằng hữu của Tạ Phí Ngôn.

– Phí Ngôn nói lát qua đưa cô về. Cậu ấy bạn chút công việc. À cậu ấy đồ ăn tối cho cô.

– Cảm ơn anh.

Tuệ Mẫn rất quý Trương Phong, cậu ấy rất dịu dàng & ôn nhu khiến người khác ở bên cạnh thật dễ chịu.

– Xin lỗi, tôi phải về đơn vị trực. Tôi đi trước nhé.

– Trương Phong, cảm ơn anh. Sau đây anh bận thì anh đừng nghe lời tên Tạ Phí Ngôn mang món ăn cho tôi nhé.

– Không sao, được gặp cô đối với tôi rất vui vẻ.

– Tạm biệt anh.

Tuệ Mẫn nở niềm vui xinh đẹp với anh, Trương Phong chợt đỏ mặt rồi quay người đi mất.

Tuệ Mẫn ăn bữa tối rồi thường xuyên công việc của bản thân mình, đôi bàn tay nhỏ bé kia phải làm liên hồi, không được một tí nghỉ dưỡng.

10 giờ tối sau khi dọn shop xong, cô đứng trước cửa đợi Tạ Phí Ngôn. Một lát lâu sau anh ta mới tới.

– Xin lỗi.

– Biết mấy giờ rồi không hả?

– Xin lỗi mà. Tôi bận chút việc.

Vừa nói Tuệ Mẫn vừa xoay người rời đi, gần như là 10 năm nay, cô đều đi chung với Tạ Phí Ngôn, cô sợ bóng đêm, cô sợ yếu tố hoàn cảnh năm mình mười lăm tuổi.

– Việc gì?

– ngày hôm nay phải hộ tống sếp lớn.

– Sếp lớn nhờ cậu đi mua đồ à?

– Này tôi là công an đấy. Không hẳn người giúp việc.

– Ừ ừ.

– Sếp lớn này là con trai độc nhất của quản trị nước đấy. Tôi công nhận một điều anh ta rất đẹp trai, hờ hững.

– Người ta là con trai sếp lớn mà. Soái ca như vậy cũng đúng.

– Anh ta hờ hững nhưng chưa chắc anh ta khó gần. Thời điểm ngày hôm nay anh ta nhờ tôi đưa anh ta đi bộ quanh TP. Anh ta về đây đi công tác làm việc, anh ta đang được kề cử trong chức vị bộ trưởng liên nghành Bộ tài chính.
Chúc bạn đọc truyện “Không thể ở bên nhau” vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *